Ôn Chiêu Ninh vạn lần không ngờ tới Hạ Hoài Khâm lại hỏi cô vấn đề này.
Cô cong đôi lông mày và để lộ lúm đồng tiền nhàn nhạt bên má: "Luật sư Hạ, vấn đề riêng tư thế này có nhất thiết phải hỏi không?"
"Tất nhiên rồi, khi tòa án phán đoán tình cảm có tan vỡ hay không thì họ sẽ xem xét tổng hợp từ nhiều yếu tố. Việc cuộc sống vợ chồng có sớm hữu danh vô thực hay không chính là bằng chứng quan trọng để chứng minh ý chí ly hôn của hai bên có kiên định hay không." Hạ Hoài Khâm ngả người ra sau ghế rồi đan hai tay đặt lên bàn, anh nhìn Ôn Chiêu Ninh với tư thế rất lý trí: "Cô không muốn trả lời thì tôi có thể coi là cuộc sống vợ chồng của hai người không hòa hợp chăng?"
"Hòa hợp, rất hòa hợp chứ, ngoại trừ kỳ sinh lý thì hầu như ngày nào cũng phải làm một hai ba bốn lần. Chi tiết thì tôi không nói nhiều đâu vì sợ Luật sư Hạ nghe xong lại tự ti."
"Vậy sao?" Hạ Hoài Khâm nghiến chặt răng hàm rồi không nhanh không chậm đứng dậy đi về phía Ôn Chiêu Ninh.
Ôn Chiêu Ninh ngồi trong ghế và bản năng muốn lùi ra sau nhưng lưng ghế đã hạn chế động tác của cô.
Hạ Hoài Khâm chống hai tay lên tay vịn bằng gỗ của chiếc ghế và đứng từ trên cao nhìn xuống. Thân hình cao lớn của anh mang theo cảm giác áp bức cùng sự xâm lược bao trùm lấy Ôn Chiêu Ninh khiến cô không còn đường lui.
"Tôi là luật sư đại diện ly hôn của cô, để chúng ta có thể hợp tác tốt hơn thì tốt nhất cô đừng nói dối tôi."
Anh áp sát tới gần, gần đến mức Ôn Chiêu Ninh có thể ngửi thấy mùi nước sau cạo râu thanh khiết cùng một chút mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh.
Trong lòng rõ ràng đang hoảng loạn nhưng Ôn Chiêu Ninh lại cố tình bướng bỉnh: "Tôi không hề nói dối, chuyện Luật sư Hạ tự mình không làm được không có nghĩa là người đàn ông khác cũng không làm được."
"Tôi không làm được sao?" Hạ Hoài Khâm khom người rồi ghé môi sát vào tai cô và trầm giọng hỏi: "Ôn đại tiểu thư quên rồi sao, năm đó là ai ở trong lòng tôi hết lần này đến lần khác cầu xin tôi buông tha cho cô?"
Ôn Chiêu Ninh tự nhiên không quên, người đàn ông lần đầu nếm mùi đời năm đó đã cậy mình trẻ khỏe mà hận không thể mỗi đêm đều vắt kiệt cô để chiều chuộng cô.
"Nếu cô quên rồi thì bây giờ tôi có thể đưa cô đi hồi tưởng lại một chút."
Hơi thở của Hạ Hoài Khâm ngày càng nặng nề.
Ôn Chiêu Ninh liếc thấy sự thay đổi trên cơ thể anh.
"Hạ Hoài Khâm, đây là văn phòng của anh." Cô giơ tay chống lên lồng ngực Hạ Hoài Khâm: "Tôi là khách hàng của anh, Luật sư Hạ đối xử với khách hàng như thế này sao?"
"Muốn tôi buông tha cho cô cũng được, vậy thì câu hỏi tôi vừa hỏi cô hãy trả lời cho hẳn hoi."
"Không hòa hợp, không hòa hợp, một chút cũng không hòa hợp." Ôn Chiêu Ninh đầu hàng và trả lời đúng sự thật: "Kết hôn sáu năm, Lục Hằng Vũ cơ bản đều ở bên ngoài bận rộn kinh doanh nên chẳng mấy khi về nhà."
"Nghe thế này thì có vẻ Ôn đại tiểu thư không phải là cuộc sống vợ chồng không hòa hợp mà là chẳng có cuộc sống vợ chồng gì cả." Hạ Hoài Khâm buông Ôn Chiêu Ninh ra rồi quăng lại một câu mỉa mai: "Chả trách cô lại thích đi ngắm dàn mẫu nam như vậy."
Ôn Chiêu Ninh: "..."
Hạ Hoài Khâm ngồi lại vị trí cũ rồi đưa cho Ôn Chiêu Ninh một tờ phiếu điều tra và ra hiệu cho cô điền vào.
Ôn Chiêu Ninh lướt mắt nhìn qua, tờ phiếu này điều tra về tình trạng hôn nhân cơ bản của đương sự, quyền nuôi con cũng như tài sản chung của vợ chồng.
Hạ Hoài Khâm sớm đưa tờ phiếu này ra chẳng phải là xong rồi sao, còn hỏi cuộc sống vợ chồng hòa hợp hay không cái gì chứ, rõ ràng là cái tên đàn ông thối này cố ý thêm thắt việc riêng vào.
Ôn Chiêu Ninh điền xong phiếu điều tra rồi đưa cho Hạ Hoài Khâm, anh nhìn qua một lượt rồi đột nhiên hỏi: "Tình cảm của Lục Hằng Vũ và con cái dường như không được tốt, tại sao vậy?"
Vụ kiện ly hôn này do Hạ Hoài Khâm đại diện nên điều Ôn Chiêu Ninh lo lắng nhất chính là anh sẽ phát hiện ra manh mối về thân thế của đứa trẻ trong quá trình kiện tụng.
Quả nhiên anh đã hỏi rồi.
Cũng may là cô đã sớm nghĩ ra lời thoái thác.
"Bởi vì Lục Hằng Vũ không thích con gái, hắn ta muốn có con trai."
Hạ Hoài Khâm từng tận tai nghe thấy mẹ chồng của Ôn Chiêu Ninh là Triệu Mạn Lệ thúc giục cô sinh con trai nên anh không hề nghi ngờ câu trả lời này.
Anh thu dọn giấy tờ tài liệu trên bàn làm việc rồi nói với Ôn Chiêu Ninh: "Hôm nay tôi sẽ cho người chuẩn bị đơn khởi kiện, ngày mai chính thức nộp đơn kiện ly hôn lên tòa án."
"Được, cảm ơn Luật sư Hạ. Vậy anh cứ bận đi, tôi đi trước đây."
Ôn Chiêu Ninh nói xong liền đứng dậy định rời đi.
"Dùng xong là đi luôn sao?" Hạ Hoài Khâm đưa tay ra và kéo mạnh Ôn Chiêu Ninh về phía mình rồi ấn cô ngồi lên đùi anh: "Cô coi tôi là cái gì?"
Ôn Chiêu Ninh cảm nhận được cặp đùi rắn chắc như sắt của anh cùng một vài sự thay đổi trên cơ thể.
Trời ạ, đã trôi qua lâu như vậy rồi mà sao vẫn chưa hạ xuống?
Ôn Chiêu Ninh theo bản năng muốn trốn thoát nhưng cánh tay của Hạ Hoài Khâm lại ôm chặt lấy eo cô và giữ cố định cô trong lòng mình.
"Ôn đại tiểu thư, bây giờ tôi chính là đối tượng giao dịch của cô đấy." Giọng nói của anh trầm thấp đầy nguy hiểm.
"Là đối tượng giao dịch thì không sai nhưng ở đây không thích hợp để giao dịch."
"Vậy thì trả trước chút lợi lãi đi."
Hạ Hoài Khâm nói xong liền giữ lấy gáy cô rồi ép mặt cô về phía mình, sau đó anh ngẩng đầu hôn lên làn môi đỏ mọng của Ôn Chiêu Ninh.
Nụ hôn này không hung dữ như lần trước nhưng cũng chẳng thể gọi là dịu dàng, chiếc lưỡi nóng bỏng của anh mạnh mẽ xông vào và cướp đi hơi thở của cô.
Trong văn phòng yên tĩnh, tiếng thở dốc của nam và nữ dần dần lớn hơn.
"Cộc cộc cộc!"
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Ôn Chiêu Ninh sợ hãi đẩy mạnh Hạ Hoài Khâm ra.
Anh khẽ cười một tiếng: "Đồ nhát gan."
"Có người gõ cửa."
"Tôi không cho vào thì không ai dám vào đâu."
Hạ Hoài Khâm bóp lấy cằm cô rồi lại hôn lên lần nữa, một lần nữa dây dưa sâu đậm.
"Luật sư Hạ, cô Thẩm đến rồi ạ." Bên ngoài cửa vang lên giọng của Trần Ích.
Hạ Hoài Khâm dừng động tác lại, trong chớp mắt, tình dục trong anh tan biến và lý trí quay trở lại, anh chủ động đẩy Ôn Chiêu Ninh trong lòng ra.
Ôn Chiêu Ninh cảm thấy hụt hẫng vô cùng, rõ ràng giây trước nụ hôn của anh còn nóng bỏng như thế, vậy mà chớp mắt anh đã lạnh lùng vạch rõ ranh giới với cô như vậy.
Khoảnh khắc này, bốn chữ "không thể ra ánh sáng" bỗng trở nên cụ thể hóa.
Phải rồi, chỉ là giao dịch thôi, cô nên khắc cốt ghi tâm rằng dù bất cứ lúc nào cũng không được đắm chìm vào sự ấm áp ngắn ngủi này.
"Luật sư Hạ, tôi đi trước đây." Ôn Chiêu Ninh chỉnh lại mái tóc của mình rồi nở nụ cười phóng khoáng với anh: "Tạm biệt."
Cô nói xong cũng chẳng thèm nhìn biểu cảm của Hạ Hoài Khâm mà quay người rời đi luôn.
Ngoài cửa, Thẩm Nhã Thanh đang đứng đó, cô ấy nhìn thấy Ôn Chiêu Ninh bước ra từ văn phòng của Hạ Hoài Khâm thì trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.
Ôn Chiêu Ninh không đợi cô ấy mở lời mà trực tiếp rảo bước đi lướt qua cô ấy.
Thẩm Nhã Thanh đi vào văn phòng của Hạ Hoài Khâm, vừa đi vừa quay đầu nhìn theo bóng lưng của Ôn Chiêu Ninh.
"Anh Hoài Khâm, sao Lục phu nhân lại ở trong văn phòng của anh vậy?"
"Cô ấy sắp ly hôn rồi, sau này đừng gọi cô ấy là Lục phu nhân nữa." Hạ Hoài Khâm chỉnh lại chiếc áo sơ mi hơi xộc xệch, gương mặt anh đã khôi phục lại sự xa cách và bình tĩnh như thường lệ: "Sao em lại tới đây?"
"À, ngày mai em phải đến bệnh viện kiểm tra, em không quen thuộc bệnh viện trong nước lắm nên thấy hơi sợ, muốn anh đi cùng em."
"Được."
--
Sau khi nộp đơn kiện ly hôn, Ôn Chiêu Ninh mỗi ngày đều chờ đợi tin tức mở phiên tòa.
Thế nhưng cô còn chưa đợi được điện thoại của tòa án thì đã đợi được điện thoại của bệnh viện trước.
"Có phải là bà Ôn Chiêu Ninh không?"
"Vâng, là tôi."
"Em gái cô là Ôn Vãn Đề gặp tai nạn xe cộ, đang ở bệnh viện Trung tâm, cô mau tới đây một chuyến."
Ôn Chiêu Ninh nhận được điện thoại mà cả trái tim như treo lơ lửng, đại não trống rỗng, cô lập tức bắt xe đến bệnh viện Trung tâm.
Chiếc taxi dừng lại ở cổng bệnh viện, Ôn Chiêu Ninh đang định chạy vào trong thì bị Lục Hằng Vũ đi tới chặn lại.
"Đúng là tình chị em sâu nặng nhỉ, chỉ một cuộc điện thoại mà đã vội vàng chạy tới đây rồi." Trên mặt Lục Hằng Vũ nở nụ cười sau khi âm mưu đạt được.
"Tôi và anh chẳng có gì để nói cả."
Ôn Chiêu Ninh quay người muốn bỏ đi nhưng lại bị Lục Hằng Vũ bóp chặt lấy cổ tay và kéo theo hướng ngược lại.
"Anh làm cái gì vậy? Buông tôi ra!" Ôn Chiêu Ninh giãy giụa nhưng làm sao cũng không thoát ra được, cô thấy tình hình không ổn liền chuyển sang hét lên: "Cứu với! Cứu với!"
Đáng tiếc xung quanh toàn là những người nhà bệnh nhân đang vội vã đi lại, căn bản không có ai tâm trí đâu mà quản chuyện bao đồng của cô.
Khó khăn lắm mới có một người đàn ông đi tới ngăn cản thì cũng bị Lục Hằng Vũ dùng một câu: "Cô ấy là vợ tôi, đang giận dỗi với tôi đấy" để đuổi đi.
Ôn Chiêu Ninh bị Lục Hằng Vũ lôi vào công viên nhỏ ngay sát cạnh bệnh viện.
Giờ này trong công viên nhỏ không một bóng người.
"Lục Hằng Vũ, giữa thanh thiên bạch nhật, anh muốn làm cái gì?"
Ôn Chiêu Ninh một lần nữa cố gắng giãy giụa bỏ chạy nhưng lại bị Lục Hằng Vũ vung tay tát một cái.
Cái tát này Lục Hằng Vũ đã dùng mười phần sức lực và đánh thẳng cho Ôn Chiêu Ninh ngã nhào xuống đất, khóe môi cô rỉ ra một vệt máu.
"Con tiện nhân này, thật sự dám đệ đơn kiện ly hôn sao! Tao đã nể mặt mày rồi đúng không?" Lục Hằng Vũ chỉ vào Ôn Chiêu Ninh với đôi mắt trợn ngược giận dữ: "Tao nói cho mày biết, muốn ly hôn cũng được, hãy mang theo đứa con hoang nhỏ của mày cút đi thật xa, nhưng tiền của nhà họ Lục thì một xu mày cũng đừng hòng lấy đi!"
"Thứ tôi yêu cầu lấy lại vốn dĩ là của hồi môn của tôi."
"Từ lúc mày gả vào nhà họ Lục thì của hồi môn của mày đã là tiền của nhà họ Lục rồi. Tao khuyên mày tốt nhất nên biết điều, nếu không thì lần sau em gái mày có thật sự gặp tai nạn xe cộ hay không thì không biết được đâu."
Đầu tiên là con gái cô, rồi lại đến em gái cô, cái tên tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ Lục Hằng Vũ này chỉ biết dùng người thân bên cạnh để đe dọa cô.
Ôn Chiêu Ninh đột ngột ngẩng đầu, vào khoảnh khắc Lục Hằng Vũ không đề phòng, cô chộp lấy cánh tay hắn và cắn mạnh một cái.
"A!!!"
Lục Hằng Vũ phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Cơn đau thấu xương trên cánh tay khiến hắn nổi trận lôi đình, hắn giơ bàn tay không bị thương còn lại lên rồi định tát Ôn Chiêu Ninh một lần nữa. Thế nhưng khi cái tát còn chưa rơi xuống mặt cô thì một bàn tay to lớn đầy sức mạnh đột nhiên vươn ra và chặn đứng tay của Lục Hằng Vũ.
"Lục tiên sinh, bắt nạt phụ nữ thì không được tính là quân tử đâu." Chủ nhân của bàn tay to lớn kia lạnh lùng lên tiếng, mang theo một luồng lệ khí đáng sợ hất mạnh tay Lục Hằng Vũ trở về.
Lục Hằng Vũ loạng choạng vài bước mới đứng vững được, hắn ngẩng đầu nhìn người tới và phát hiện đó là Hạ Hoài Khâm.
"Luật sư Hạ, thật trùng hợp, sao anh lại ở đây?"
Hạ Hoài Khâm không trả lời, ánh mắt anh nhanh chóng quét qua Ôn Chiêu Ninh. Thấy bên khóe môi cô có vết máu, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt anh lại sâu thêm vài phần.
"Không sao chứ?" Hạ Hoài Khâm khom người đỡ Ôn Chiêu Ninh dưới đất đứng dậy.
Ôn Chiêu Ninh lắc đầu.
Hạ Hoài Khâm đưa qua một chiếc khăn tay và ra hiệu cho cô lau miệng.
Lục Hằng Vũ thấy vậy liền vội vàng đi tới giải thích: "Luật sư Hạ, thật ngại quá, vợ chồng cãi nhau vài câu thôi, lại để anh chê cười rồi."
Hắn ta nói xong định kéo Ôn Chiêu Ninh về phía mình nhưng Hạ Hoài Khâm trực tiếp gạt tay hắn ra rồi bảo vệ cô ở sau lưng: "Đừng chạm vào cô ấy!"
Lục Hằng Vũ nhìn Hạ Hoài Khâm rồi bỗng nhiên cười lên: "Luật sư Hạ, cô ấy là vợ tôi, anh lấy thân phận gì mà không cho tôi chạm vào cô ấy?"
"Tôi là luật sư đại diện ly hôn của cô Ôn, theo quy định của pháp luật và thỏa thuận ủy thác, trong thời gian kiện tụng ly hôn thì tôi có nghĩa vụ bảo vệ an toàn thân thể và quyền lợi hợp pháp của đương sự khỏi bất kỳ hình thức đe dọa, hăm dọa hay xâm hại bất hợp pháp nào." Giọng điệu của Hạ Hoài Khâm vô cùng bất thiện.
Lục Hằng Vũ tưởng mình nghe nhầm: "Luật sư Hạ, anh đường đường là người đứng đầu công ty luật Diệu Hoa, sao anh lại nhận vụ kiện ly hôn này chứ?"
"Tôi nhận vụ kiện nào là tự do của tôi." Hạ Hoài Khâm ôm lấy vai Ôn Chiêu Ninh rồi liếc Lục Hằng Vũ một cái: "Tuy nhiên hiện giờ xem ra vụ kiện ly hôn này quả thực không cần thiết phải ra tòa nữa."
Lục Hằng Vũ còn chưa kịp phản ứng lại xem câu này có ý gì thì đã nghe thấy Hạ Hoài Khâm bồi thêm một câu: "Mười giờ sáng mai, tôi sẽ đích thân đưa cô Ôn đến nhà họ Lục để ký thỏa thuận ly hôn."
"Tôi sẽ không ký thỏa thuận ly hôn gì hết."
"Vậy thì không phải do anh quyết định đâu."
--
Chiếc Cullinan đang đỗ ở bãi đỗ xe lộ thiên của bệnh viện.
Hạ Hoài Khâm đưa Ôn Chiêu Ninh lên xe trước.
"Cô đợi tôi một chút." Anh nói xong liền quay người đi vào bệnh viện.
Một lát sau, Hạ Hoài Khâm quay lại xe, trên tay có thêm một chai cồn đỏ và một hộp tăm bông vô trùng.
"Quay đầu qua đây." Giọng nói của anh cứng nhắc, có thể nghe rõ sự giận dữ.
Ôn Chiêu Ninh cũng không biết anh đang giận cái gì, cô chỉ ngoan ngoãn hướng đầu qua và nghiêng vết thương bên khóe miệng về phía anh.
Hạ Hoài Khâm vặn mở nắp chai, sau đó dùng tăm bông lau vệt máu bên khóe môi cô.
Cảm giác đau xót lạnh lẽo khiến Ôn Chiêu Ninh không kìm được mà khẽ rùng mình, cô theo bản năng né ra sau nhưng lại bị Hạ Hoài Khâm giữ chặt vai.
"Bây giờ mới biết đau sao?" Giọng điệu của Hạ Hoài Khâm đầy khó chịu: "Ai cho phép cô ra ngoài gặp hắn ta?"
"Hắn sai người gọi điện cho tôi và nói em gái tôi gặp tai nạn xe cộ đang ở bệnh viện. Tôi nhất thời lo lắng nên quên mất phải gọi điện cho em gái để xác nhận đã vội chạy đến đây rồi."
"Bình thường lúc đấu trí với tôi thì não bộ nhảy số nhanh lắm mà, sao hôm nay não lại rỉ sét thế này?"
"Dù sao đó cũng là em gái tôi, làm sao tôi bình tĩnh được chứ."
"Hấp tấp, đáng đời."
Lời nói trong miệng anh câu nào cũng cứng nhắc nhưng động tác trên tay thì lại mỗi lúc một nhẹ nhàng.
Ôn Chiêu Ninh cảm nhận được một tia dịu dàng khó tả, dù biết rõ không nên động lòng nhưng khoảnh khắc này, trái tim cô vẫn trở nên mềm nhũn.
"Sao anh lại ở đây?" Ôn Chiêu Ninh hỏi.
"Có việc."
"Thật trùng hợp."
"Đúng vậy, không trùng hợp thì ngày mai cô lại phải đeo kính râm và khẩu trang ra ngoài rồi." Hạ Hoài Khâm vứt bỏ chiếc tăm bông dính máu rồi đổi một cái mới: "Cái gã đàn ông có khuynh hướng bạo lực này, xin hỏi ban đầu cô nhìn trúng hắn ta ở điểm nào vậy?"
"Không kết hôn thì làm sao tôi biết hắn ta có khuynh hướng bạo lực chứ?" Ôn Chiêu Ninh thở dài một tiếng: "Đàn ông các anh thật là xảo trá, họ thường hay ngụy trang lắm, trước khi cưới một bộ mặt, sau khi cưới lại là một bộ mặt khác, sinh con xong thì lại là một khuôn mặt khác nữa, kỹ thuật biến mặt đúng là tuyệt đỉnh."
"Đừng có vơ đũa cả nắm, vả lại, Lục Hằng Vũ đánh phụ nữ thì hắn căn bản không xứng làm đàn ông."
Ôn Chiêu Ninh gật gật đầu, lời này Hạ Hoài Khâm nói không sai, Lục Hằng Vũ xét về mọi mặt đều không xứng làm đàn ông. Trên dưới toàn thân hắn ta, ngoại trừ nắm đấm ra thì chỗ nào cũng chẳng cứng lên nổi.
"Xong rồi." Hạ Hoài Khâm xử lý xong vết thương rồi vứt tăm bông cùng chai cồn đã dùng vào túi rác trên xe.
"Cảm ơn." Ôn Chiêu Ninh soi gương rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Ngày mai anh định đưa tôi đến nhà họ Lục để ký thỏa thuận ly hôn thật sao?"
"Sợ rồi à?"
"Không sợ, chỉ là nhà họ Lục chắc chắn sẽ không dễ dàng thỏa hiệp đâu."
"Không cần lo lắng, có tôi ở đây rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
