Lục Càn Dũng vừa đi vừa thận trọng quan sát bốn phía và chỉ khi chắc chắn xung quanh không có ai thì ông ấy mới bước tới bên cạnh người phụ nữ kia.
Hai người vừa gặp mặt thì trên mặt Lục Càn Dũng đã hiện rõ vẻ giận dữ. Ông ấy không biết đã nói điều gì mà người phụ nữ kia bỗng xúc động bật khóc nức nở rồi họ bắt đầu xô đẩy và dường như đang tranh cãi gay gắt.
Đáng tiếc là khoảng cách quá xa nên Ôn Chiêu Ninh không nghe rõ họ đang cãi nhau chuyện gì. Tuy nhiên hôm nay cuối cùng cô cũng quay được cảnh người phụ nữ này và Lục Càn Dũng đứng chung một khung hình. Có đoạn video này trong tay thì cũng giống như nắm được thóp của Lục Càn Dũng nên cho dù Lục Hằng Vũ có lật lọng thì cô vẫn có thể đổi lấy Thanh Ninh về!
Ôn Chiêu Ninh dồn hết sự chú ý để giơ điện thoại lên trong khi trái tim đập liên hồi vì hưng phấn và căng thẳng. Bỗng nhiên có người từ phía sau vỗ nhẹ vào vai cô.
Cú vỗ này khiến Ôn Chiêu Ninh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc và chiếc điện thoại suýt chút nữa đã tuột khỏi tay rơi xuống đất. May mắn thay người kia đã nhanh tay giơ ra đỡ lấy giúp cô.
Ôn Chiêu Ninh quay mặt lại và trong bóng tối đậm đặc do bóng cây đổ xuống, cô bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng như băng giá.
Là Hạ Hoài Khâm.
Ánh trăng thưa thớt khiến bộ vest đen của anh hoàn toàn hòa vào màn đêm và trông anh như một bóng ma lặng lẽ không tiếng động. Cô chẳng biết anh đã ẩn nấp sau lưng mình từ bao giờ.
Trong lòng Ôn Chiêu Ninh vốn đã định tuôn ra một tràng mắng mỏ nhưng vì sợ bị lộ nên cô đành nhịn xuống không thốt ra lời.
“Mau đi thôi.” Anh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Chốc nữa sẽ có một đám phóng viên kéo đến đây nên nếu cô không muốn bị cuốn vào chuyện này thì mau đi theo tôi.”
Sẽ có một đám phóng viên kéo đến sao?
Thật hay giả đây?
Suy nghĩ lại thì với mạng lưới quan hệ của Hạ Hoài Khâm thì tin tức này chắc chắn không sai được.
Ôn Chiêu Ninh còn đang do dự thì Hạ Hoài Khâm đã nắm chặt lấy tay cô.
Lòng bàn tay anh ấm áp và khô ráo cùng với một sức mạnh kiên định không cho phép từ chối.
Ôn Chiêu Ninh chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đôi chân đã tự động bước theo anh.
Vừa rồi khi đi theo người phụ nữ kia thì cô chỉ dựa vào một luồng hưng phấn nhất thời. Bây giờ khi đã bình tĩnh lại cô mới nhận ra xung quanh thực sự rất tối và đáng sợ nên thật may là có Hạ Hoài Khâm ở đây. Tấm lưng cao lớn của Hạ Hoài Khâm trong bóng tối giống như một rào chắn im lặng đầy tin cậy và lúc này bàn tay bị anh nắm chặt chính là nguồn cảm giác an toàn duy nhất của cô.
Tại lối vào vườn sau thì tiếng bước chân từ các phía đang hội tụ lại và dường như thật sự có rất nhiều người đang đổ xô về hướng này.
Ôn Chiêu Ninh lập tức căng thẳng và cô muốn đi nhanh hơn một chút nhưng đôi giày cao gót không vừa chân kia đã hoàn toàn trở thành gánh nặng.
Hạ Hoài Khâm nhận ra dáng đi khập khiễng của cô nên đã chủ động bước chậm lại.
Ngay trước khi chạm mặt các phóng viên thì Hạ Hoài Khâm đã dẫn Ôn Chiêu Ninh rẽ vào một con đường nhỏ khác. Họ băng qua lối đi dành cho nhân viên khách sạn rồi đi vòng vèo một hồi mới tiến vào một phòng nghỉ ở tầng một.
Ngay giây phút bước vào cửa thì Hạ Hoài Khâm đã buông tay cô ra.
Ôn Chiêu Ninh bỗng cảm thấy lòng mình trống rỗng và cảm giác an toàn ngắn ngủi kia dường như cũng tan biến theo.
“Sao anh biết tôi ở đó?” Ôn Chiêu Ninh hỏi.
Hạ Hoài Khâm không trả lời mà chỉ lấy một hộp giày rồi ném đến trước mặt Ôn Chiêu Ninh.
“Thay giày trước đi.” Anh nói.
Ôn Chiêu Ninh ngẩn người rồi cô mới lưỡng lự mở hộp giày ra. Cô thấy bên trong nằm lặng lẽ một đôi giày bệt mới tinh bằng da cừu non mềm mại màu nhạt với kiểu dáng đơn giản trang nhã mà không có bất kỳ trang trí thừa thãi nào. Đó chính là phong cách và kích cỡ mà cô thường xuyên mang.
“Anh... chuẩn bị từ khi nào vậy?”
Ôn Chiêu Ninh ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm đứng nghiêng người nên cô không nhìn rõ biểu cảm của anh mà chỉ thấy đường quai hàm rõ nét dưới ánh đèn hiện lên vài phần lạnh lùng cứng nhắc.
Anh không giải thích tại sao mình biết cô ở đó và cũng không giải thích về đôi giày kia.
Đúng lúc này từ ngoài cửa sổ truyền đến một tràng huyên náo cùng tiếng khóc của phụ nữ.
Ôn Chiêu Ninh không còn tâm trí để ý đến Hạ Hoài Khâm mà vội vàng thay giày rồi đi tới bên cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài qua khe hở của rèm cửa thì hóa ra căn phòng này nằm đối diện ngay vị trí Lục Càn Dũng và người phụ nữ kia lén lút hẹn hò.
Lúc này Lục Càn Dũng và người phụ nữ kia đã bị đám phóng viên vây kín.
Người phụ nữ nọ đang khóc lóc thảm thiết: “Các bạn phóng viên thân mến và cảm ơn mọi người đã sẵn lòng đến đây tối nay. Tôi tên là La Thiến Thiến và tôi xin dùng danh nghĩa thật để tố cáo Thị trưởng Lục Càn Dũng ngoại tình khi đang kết hôn cũng như có đạo đức tồi tệ và đời sống riêng tư hỗn loạn! Tôi đi theo ông ta từ năm mười bảy tuổi đến nay đã được tám năm rồi. Trong tám năm này để vụng trộm với tôi thì trước tiên ông ta mua nhà cho tôi ở cùng khu chung cư với gia đình họ và sau đó khi tôi mang thai thì ông ta đưa tôi ra nước ngoài để sinh con. Sinh xong ông ta lại đón mẹ con tôi về rồi đưa vào chùa. Chốn Phật môn thanh tịnh vậy mà lại trở thành nơi ông ta nuôi dưỡng nhân tình! Tôi đã dùng cả tuổi thanh xuân đẹp nhất để ở bên cạnh và sinh con cho ông ta nhưng thời gian trước khi đứa trẻ bị chẩn đoán mắc bệnh tự kỷ nặng thì ông ta lại muốn tống khứ mẹ con tôi ra nước ngoài để bỏ rơi chúng tôi...”
Ôn Chiêu Ninh đứng sau rèm cửa và khi nghe thấy những lời người phụ nữ kia nói thì cô bỗng có cảm giác công sức đổ sông đổ bể.
Cô vốn tưởng rằng quay được cảnh Lục Càn Dũng ở bên người phụ nữ này sẽ là một cái thóp vững chắc để đối đầu với nhà họ Lục. Không ngờ người phụ nữ này lại chủ động gọi phóng viên đến để tự mình vạch trần trước công chúng khiến đoạn video cô quay được lập tức trở nên vô dụng.
“Sao lại lộ ra vẻ mặt này?” Hạ Hoài Khâm ngồi trên sofa và vừa lắc lư ly rượu vang đỏ vừa nhìn vẻ mặt cau có của Ôn Chiêu Ninh: “Có phải cô lo lắng bố chồng gặp chuyện thì nhà họ Lục sẽ sụp đổ và cuộc sống vinh hoa phú quý trong nhung lụa của cô cũng không giữ được nữa không?”
Ôn Chiêu Ninh im lặng.
Nói đến chuyện này thì cô quả thực có lo lắng. Nếu Lục Càn Dũng thực sự bị điều tra vì bê bối tình ái rồi sau đó kéo theo một dây những chuyện tham ô phạm pháp của cả gia đình họ bị phanh phui khiến nhà họ Lục hoàn toàn tiêu đời thì liệu số của hồi môn của cô có bị tịch thu luôn không?
Nếu không lấy lại được của hồi môn thì nợ nần của nhà họ Ôn phải tính sao đây?
“Không cần lo lắng vì Lục Càn Dũng có thể ngồi lên vị trí này thì không phải hạng tầm thường đâu. Chỉ dựa vào lời nói suông của một người phụ nữ thì chưa hủy hoại được ông ta đâu.”
Hạ Hoài Khâm vừa dứt lời thì tiếng ồn ào bên ngoài lại lớn thêm vài phần.
Ôn Chiêu Ninh tiếp tục nhìn ra ngoài thì thấy Triệu Mạn Lệ và Lục Hằng Vũ đang ở đại sảnh yến tiệc đã nhận được tin báo và vội vàng chạy tới.
Triệu Mạn Lệ tận mắt chứng kiến chồng mình bị nhân tình đeo bám nhưng bà ấy lại biểu hiện vô cùng điềm tĩnh.
“Tôi còn tưởng là ai hóa ra lại là con bệnh tâm thần này!” Triệu Mạn Lệ chỉ tay vào người phụ nữ kia rồi nói với các phóng viên: “Mọi người đừng để người phụ nữ này lừa gạt vì thần kinh của cô ta có chút không bình thường. Cô ta vốn là sinh viên được chồng tôi tài trợ trước đây và vì thấy cô ta đáng thương nên chồng tôi mới phái người thường xuyên chăm sóc. Không ngờ cô ta lại cứ thế mà đeo bám lấy chồng tôi. Đầu tiên cô ta thuê nhà ở cùng khu chung cư với chúng tôi để ngày ngày chặn đường quấy rối và sau đó chẳng biết đã quan hệ với ai đến mức mang bụng bầu rồi cứ khăng khăng nói đó là con của chồng tôi. Chồng tôi thấy cô ta vô lý nên đã ngừng tài trợ khiến cô ta vừa khóc vừa náo loạn rồi phát điên mang con vào chùa đòi xuất gia. Hôm nay còn quá đáng hơn khi cô ta dám liên lạc với các phóng viên để chạy tới tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan gây rối!”
Triệu Mạn Lệ nói năng mạch lạc và từng câu từng chữ đều đè bẹp những lời cáo buộc của người phụ nữ kia đối với Lục Càn Dũng. Rõ ràng đây là những gì Lục Càn Dũng đã dặn dò từ trước.
“Lục phu nhân và nói vậy là bà luôn biết đến sự tồn tại của người phụ nữ này sao?”
“Tất nhiên là biết vì cô ta cứ liên tục phát điên nên chồng tôi trước đây còn đưa cô ta đi giám định tâm thần và bác sĩ cũng đã nói cô ta bị bệnh thần kinh rồi!”
“Tôi không có! Tôi không bị tâm thần! Tôi thực sự có một đứa con với Lục Càn Dũng và tôi đã theo ông ta tám năm rồi! Mọi người hãy tin tôi! Tin tôi đi! Những gì tôi nói đều là sự thật!” Người phụ nữ kia bắt đầu la hét trong kích động.
“Cô ta lại phát bệnh rồi! Các bạn phóng viên cẩn thận vì người đàn bà này khi phát điên sẽ làm người khác bị thương đấy!” Lục Hằng Vũ nói.
Các phóng viên nghe vậy thì đều sợ hãi lùi lại một bước.
Lục Hằng Vũ thừa cơ ra hiệu bằng mắt cho bảo vệ khách sạn: “Mau bắt cô ta lại rồi đưa vào bệnh viện tâm thần ngay!”
“Đừng mà! Không được!”
Câu chuyện bỗng chốc lại có một phiên bản khác.
Ôn Chiêu Ninh cứ thế tận mắt chứng kiến người nhà họ Lục vì bảo vệ lợi ích của bản thân mà cùng nhau bẻ cong sự thật để hủy hoại một người phụ nữ. Tuy nói người phụ nữ này biết rõ Lục Càn Dũng đã có gia đình mà vẫn cam tâm làm nhân tình thì cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì nhưng chuyện này vẫn mang lại cho Ôn Chiêu Ninh một cú sốc nhất định.
Hạ Hoài Khâm nói đúng vì Lục Càn Dũng có thể leo lên vị trí hiện tại và ngồi vững ở đó lâu như vậy thì chắc chắn tâm cơ cực kỳ sâu xa. Có lẽ ngay từ đầu Lục Càn Dũng đã tính sẵn kế hoạch thoát thân và bản giám định tâm thần kia chính là đường lui mà ông ta tự để lại cho mình.
“Khủng hoảng của nhà họ Lục đã được giải quyết rồi.” Hạ Hoài Khâm bước đến bên cạnh Ôn Chiêu Ninh: “Chúc mừng vì vinh hoa phú quý của cô lại được giữ vững rồi.”
Ôn Chiêu Ninh lòng dạ rối bời nên hoàn toàn không còn sức lực để đối đáp lại những lời mỉa mai của Hạ Hoài Khâm. Nhưng cô biết nếu tối nay không nhờ Hạ Hoài Khâm đưa cô rời khỏi vườn sau khách sạn từ sớm thì tình cảnh của cô cũng sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
“Tối nay cảm ơn Luật sư Hạ.”
“Cảm ơn chuyện gì?”
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại nhìn xuống đôi giày dưới chân.
“Tất cả mọi chuyện.”
Hạ Hoài Khâm tỏ ra dửng dưng trước lời cảm ơn của cô.
Hai người im lặng đứng đó thì điện thoại của Ôn Chiêu Ninh bỗng vang lên.
Cô liếc nhìn màn hình thì thấy là Lục Hằng Vũ gọi tới.
Tối nay Lục Càn Dũng xảy ra chuyện lớn như vậy và suýt chút nữa đã làm hỏng tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan nên chắc chắn Lục Hằng Vũ lại muốn cô đến trước mặt bà ấy để giải thích và nói đỡ vài câu.
“Tôi phải đi rồi.”
Ôn Chiêu Ninh nói xong định quay người rời đi thì Hạ Hoài Khâm đột nhiên bước tới rồi dùng hai tay giữ chặt vai cô và mạnh bạo ấn cô lên bệ cửa sổ.
Phía sau là tấm rèm lụa mỏng nên nếu cô vùng vẫy thì khe hở rèm cửa sẽ lớn hơn và người trong vườn sau nhìn lên sẽ thấy bóng dáng hai người đang quấn lấy nhau.
“Anh làm gì vậy?” Ôn Chiêu Ninh đưa tay đẩy anh.
“Rời bỏ hắn đi!” Hạ Hoài Khâm ép ra ba chữ này từ đôi môi mỏng với giọng nói trầm thấp và vỡ vụn: “Ôn Chiêu Ninh và ly hôn đi!”
“Tôi đã nói là tôi không ly hôn!”
“Không ly hôn thì tại sao cô lại lén lút đi theo Lục Càn Dũng và cô quay video ông ta ngoại tình là muốn làm gì? Để tự mình thưởng thức à?” Ánh mắt Hạ Hoài Khâm khóa chặt lấy cô: “Tôi biết với tính cách của đại tiểu thư nhà họ Ôn thì khi Lục Hằng Vũ bạo hành cô chắc chắn cô không thể nào nhẫn nhục chịu đựng được. Nếu cô không muốn để hắn sống yên ổn thì tôi có hàng trăm cách để giúp cô và thậm chí nếu cô muốn hủy hoại nhà họ Lục thì tôi cũng có thể khiến cô toại nguyện.”
“Anh sẵn lòng giúp tôi sao?” Ôn Chiêu Ninh không tin lắm: “Anh tốt bụng như vậy từ khi nào thế?”
“Tất nhiên tôi sẽ không giúp không công mà cô phải thực hiện giao dịch với tôi.”
“Nghĩa trên mặt chữ.”
“Anh điên rồi sao?”
“Không điên, vì năm đó cô nói cô chơi chán rồi nhưng tôi thì chưa!” Cơ thể Hạ Hoài Khâm áp sát đầy bá đạo vào cô: “Chỉ cần cô đồng ý làm người của tôi và để tôi ngủ cho đến khi chán thì thôi, thì tôi sẽ giúp cô đánh vụ kiện ly hôn để bảo đảm cô lấy lại được tất cả những gì mình muốn từ nhà họ Lục. Khi đó nhà họ Lục cũng sẽ do cô quyết định.”
Hơi thở của Ôn Chiêu Ninh bỗng trở nên dồn dập vì cô nằm mơ cũng không ngờ Hạ Hoài Khâm lại đưa ra điều kiện như vậy.
Chẳng phải anh hận cô sao? Sao anh vẫn còn muốn chạm vào cô chứ?
Hơn nữa chẳng phải anh đã có bạn gái rồi sao?
“Cô Thẩm Nhã Thanh kia chẳng phải là bạn gái của anh sao?”
“Cô ấy là ai của tôi thì có liên quan gì đến cô?” Vẻ lạnh lẽo trong mắt Hạ Hoài Khâm đang lan rộng: “Tôi muốn cô làm tình nhân của tôi và giấu kín dưới tầng hầm mãi mãi không được thấy ánh sáng. Sẽ không có ai biết đến sự tồn tại của cô và bao gồm cả cô ấy.”
“Tình nhân?” Ôn Chiêu Ninh tái mặt.
Trong ấn tượng của cô thì Hạ Hoài Khâm là người sạch sẽ và thuần khiết cùng sự trung thành tuyệt đối với tình yêu nhưng giờ đây Hạ Hoài Khâm lại muốn bao nuôi tình nhân sao?
Chẳng lẽ đàn ông cứ có tiền là sẽ đổ đốn và đó thực sự là định luật bất biến từ xưa đến nay sao?
“Không làm tình nhân thì làm gì?” Hạ Hoài Khâm khinh miệt: “Một người phụ nữ đã ly hôn như cô chẳng lẽ còn mơ tưởng muốn làm một nửa của tôi sao?”
Ôn Chiêu Ninh hiểu rồi vì Hạ Hoài Khâm muốn trả thù cô. Những nhục nhã cô đã gây ra cho anh năm đó thì giờ đây anh muốn đòi lại gấp bội!
“Tôi mới không thèm làm tình nhân của anh!” Ôn Chiêu Ninh đẩy mạnh Hạ Hoài Khâm ra rồi khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng và lập tức buông lời mỉa mai: “Làm Lục phu nhân cũng tốt lắm. Mặc dù Lục Hằng Vũ bạo hành nhưng ở trên giường hắn ta mãnh liệt lắm chứ không giống như Luật sư Hạ đây vừa nhỏ vừa nhanh lại còn chẳng có chút sức lực nào! Chuyện tìm tình nhân này thì anh vẫn nên đi tìm người cao tay khác đi và tạm biệt!”
Hạ Hoài Khâm: “...”
Vừa nhỏ vừa nhanh lại còn chẳng có sức lực nào sao?
Anh á?
“Ôn Chiêu Ninh và tốt nhất là cô hãy giữ vững khí tiết của mình đi chứ đừng có quay lại cầu xin anh!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)