Quán ăn gia đình Vinh Ký.
Ánh đèn màu vàng ấm áp, tôn lên đồ nội thất bằng gỗ gụ và bộ đồ ăn bằng sứ trắng trong phòng bao đặc biệt tao nhã.
Người phục vụ cầm một chiếc máy tính bảng đưa đến trước mặt Vân Miểu: “Mời hai vị tự chọn món.”
Vân Miểu nhận lấy máy tính bảng, cầm trong tay một lát, đột nhiên đứng dậy.
“Tôi vừa nhớ ra có một bài tập rất quan trọng vẫn chưa nộp, tôi phải lập tức về làm cho xong.”
Nói xong cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Quay lại.”
Phía sau vang lên giọng nói trầm thấp.
Chân Vân Miểu lập tức giống như bị dính chặt, không dám bước tiếp nữa.
Cô xoay người, rất chậm rãi đi đến cạnh ghế ăn.
Thịnh Duật Niên không nhìn cô, chỉ cầm chiếc máy tính bảng trên bàn lên.
“Ngồi xuống, ăn cơm cho đàng hoàng.”
Vân Miểu nhỏ giọng nói: “Nhưng mà, bài tập của tôi.”
“Bài nào.” Thịnh Duật Niên không nhanh không chậm đặt máy tính bảng xuống, cầm điện thoại lên: “Để tôi trao đổi.”
“Không cần không cần.” Vân Miểu lanh lẹ ngồi xuống đối diện anh: “Thực ra, cũng không gấp đến thế.”
Thịnh Duật Niên trên bàn ăn cử chỉ nho nhã, lời nói cũng không nhiều.
Dưới sự chăm sóc trầm ổn và chừa lại đường lui của anh, bữa cơm này Vân Miểu ăn không quá giày vò.
Mười giờ tối.
Chiếc Bentley màu đen dừng trước cửa đơn nguyên sáu chung cư Nghiên Thư.
“Tôi đi trước đây.”
Vân Miểu tháo dây an toàn, đang chuẩn bị xuống xe, cổ tay lại bị nắm lấy.
Cô quay người nhìn lại.
Thịnh Duật Niên mở một chiếc hộp vuông bằng nhung màu xanh đậm, lấy ra một chiếc đồng hồ.
Anh đặt dây đeo kim loại trong lòng bàn tay nắm một lát, mới dắt tay cô lên.
Vân Miểu nhận ra ý đồ của anh, giãy một cái, lại bị nắm chặt hơn.
Dây đeo đồng hồ mang theo một tia hơi ấm, thuận lợi trượt vào cổ tay cô.
Cùng với tiếng cạch nhẹ của khóa đồng hồ, cánh tay đeo đồng hồ của Vân Miểu giống như hóa đá, cứng đờ giữa không trung.
“Thịnh Duật Niên, tôi có thể không nhận được không?”
“Tại sao không nhận.” Thịnh Duật Niên đặt cánh tay cô về lại bên người: “Vì không quen biết tôi?”
Ba chữ “không quen biết” lập tức chọc trúng một dây thần kinh nào đó của Vân Miểu.
“Không có không có, tôi lên trước đây.”
“Đi đi, ngày mai đến thăm em.”
Giọng nói của Thịnh Duật Niên vừa dứt, Vân Miểu đã kéo cửa xe ra chạy một mạch
Sau khi bước vào thang máy, cô hơi thở dốc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Mặt số cực kỳ tối giản, không có bất kỳ logo nổi bật nào, mặc dù khiêm tốn nhưng không giấu được sự sang trọng tinh xảo được chạm khắc tỉ mỉ.
Khoan đã, sao trông có vẻ hơi quen mắt?
Nhìn kỹ thêm vài lần mới phát hiện, chiếc đồng hồ này rất giống với chiếc mà tối qua cô chằm chằm nhìn trên cổ tay Thịnh Duật Niên.
Chỉ là chiếc này nhỏ gọn hơn một chút, phù hợp cho nữ giới đeo hơn.
Nhận ra chiếc đồng hồ này xong, Vân Miểu cảm thấy cổ tay nóng rực.
Đồ Thịnh Duật Niên tặng cũng giống như con người anh vậy, đều nóng bỏng đến chết người.
Thang máy đến tầng bảy.
Vân Miểu bước ra khỏi thang máy, sau khi mở cửa nhà mình, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Hạ Khê Khê đang khúm núm xách dép lê đợi ở cửa.
“Miểu, cậu về rồi à.” Cô ấy đặt dép lê xuống chân Vân Miểu.
Vân Miểu thay dép lê, cởi áo khoác ra.
“Để mình để mình.” Hạ Khê Khê vội vàng bước tới, nhận lấy áo khoác treo lên giá áo.
Vân Miểu nhấc chân đi về phía phòng khách.
Hạ Khê Khê ở phía sau cô vừa bóp vai vừa đấm lưng: “Vất vả rồi vất vả rồi!”
Vân Miểu ngã thẳng cẳng xuống sô pha.
Hạ Khê Khê ghé sát lại: “Có cần mát xa toàn thân không?”
Vân Miểu nhắm mắt: “Ừ.”
“Được luôn.” Hạ Khê Khê sảng khoái nhận lời.
Vân Miểu đợi nửa ngày đều không nhận thấy động tĩnh gì, vừa mở mắt ra, nhìn thấy Hạ Khê Khê đang hai mắt sáng rực, chằm chằm nhìn vào trước ngực cô.
“Nhìn gì thế.”
Hạ Khê Khê vẻ mặt hưng phấn: “Chị em, cậu nằm ngửa mà vẫn cong vút như vậy, số Thịnh Duật Niên thật tốt!”
Vân Miểu sững người một lát, sau đó lật người đè cô ấy dưới thân.
“Cậu còn dám nhắc đến anh ta với mình?”
“Mình sai rồi, hahaha.” Hạ Khê Khê vừa cười vừa vùng vẫy: “Không nhắc anh ta, không nhắc anh ta.”
Hai người đùa giỡn một trận, tâm trạng Vân Miểu thả lỏng hơn rất nhiều.
Sau khi Hạ Khê Khê rời đi, cô cuộn mình trên sô pha, đầu óc trống rỗng, ngây ngốc nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu.
Đột nhiên đồng tử cô co rụt lại, bật dậy ngồi thẳng lưng.
Vừa nãy Thịnh Duật Niên đưa cô về, lúc rời đi đã nói gì?
Ngày mai đến thăm cô? Đúng, chính là câu này!
Bây giờ cô chỉ cần nghĩ đến câu nói này, đã cảm thấy mình sắp ngất đi rồi.
Ngày mai vừa hay là thứ Bảy, ai không chạy kẻ đó là đồ ngốc!
Mặc kệ cô trốn được mùng một, có trốn được ngày rằm hay không.
Cứ trốn mùng một trước đã rồi tính!
Cô cầm điện thoại lên, chọn vé xe, thanh toán, kéo vali, khóa cửa, xuống lầu làm liền một mạch.
Cho đến khi cô ngồi trên chuyến tàu hỏa đi Phượng Thành, nhìn phong cảnh không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ, mới cuối cùng có được một tia cảm giác an toàn.
“Thưa quý hành khách, đoàn tàu sắp đến ga Phượng Thành, xin quý hành khách xuống xe tại Phượng Thành chuẩn bị sẵn hành lý để xuống xe, hoan nghênh quý khách lần sau lại đi tàu, tạm biệt.”
Nghe giọng phát thanh ngọt ngào trong toa xe, Vân Miểu cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Cô ăn chút đồ bên ngoài ga tàu để giết thời gian, canh đúng lúc bố mẹ gần ngủ dậy mới về nhà.
“Cốc cốc cốc!” Vân Miểu gõ cửa nhà.
Cô không trực tiếp mở cửa, vì không nói trước với bố mẹ cuối tuần này sẽ về, đột nhiên mở cửa sợ làm họ giật mình.
Không lâu sau, cửa mở.
“Bé ngoan?” Trong cửa vang lên giọng nói đầy bất ngờ của Tưởng Tĩnh.
Vân Miểu thay giày vào nhà, ôm chầm lấy bà, xoay một vòng trong phòng khách.
“Mẹ, con nhớ mẹ quá.”
“Lại làm nũng rồi, cái con bé điên này mau thả mẹ xuống.”
“Không thả, con muốn dính lấy mẹ cơ.”
“Đúng là con bé điên!”
Hai người ngã xuống sô pha, Vân Miểu thuận thế nằm vào lòng mẹ.
“Mẹ, bố con lại đi công trường khảo cổ rồi à?”
Tưởng Tĩnh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù vì đùa nghịch của cô.
“Ừ, tuần sau mới về.”
“Vậy mẹ đừng nói với bố là con về nhé.”
“Được, không nói với ông ấy, đỡ để ông ấy ghen tị mẹ có con gái ở cùng.”
Ngửi thấy hơi thở quen thuộc trên người mẹ, cảm nhận sự dịu dàng từ đầu ngón tay bà, Vân Miểu vô cùng thoải mái, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Không biết qua bao lâu, cô bị lay nhẹ tỉnh dậy.
“Bé ngoan, điện thoại của con.”
Vân Miểu mơ màng mở mắt ra, nhìn chiếc điện thoại đang rung, cả người lập tức tỉnh táo.
Tưởng Tĩnh thấy cô nhìn chằm chằm màn hình ngẩn ngơ, không khỏi hỏi: “Sao không nghe máy?”
Vân Miểu vô cùng may mắn vì mình không lưu số điện thoại của Thịnh Duật Niên, nên trên màn hình chỉ hiển thị một dãy số.
“Điện thoại lừa đảo đấy, không phải gọi cho con lần đầu đâu.”
Hai mắt Vân Miểu lập tức mở to.
Vậy nên, mẹ cô không những cúp điện thoại của Thịnh Duật Niên, mà còn, chặn anh rồi?!
Trong lúc nhất thời, tâm trạng có chút phức tạp.
Sợ sợ, nhưng lại, sướng sướng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

