“Mình nói rồi.” Vân Miểu dang tay: “Anh ta bảo mình chia tay.”
“Trời đất ơi, đáng sợ quá.” Lâm Thư Hà thốt lên: “Vân bảo, hay là cậu trốn đi.”
“Trốn đi đâu?”
“Nước ngoài, ra nước ngoài thì sao? Mình có chút tiền tiết kiệm nếu không đủ thì mình đi tìm bố mình.”
“Đi nước ngoài cái gì.” Giang Tiêu ngắt lời Lâm Thư Hà: “Bất đồng ngôn ngữ, ăn uống không quen, cô đơn lẻ loi đó chẳng phải là thuần túy chịu tội sao?”
Theo quan sát của cậu ta tối nay, thái độ của Thịnh Duật Niên đối với Vân Miểu, tuyệt đối không phải là trốn là có thể giải quyết được vấn đề.
Thực ra cậu ta đã nhìn thấu quyền chủ động của chuyện này hoàn toàn nằm trong tay Thịnh Duật Niên, họ có thảo luận thế nào cũng không thể có kết quả.
Tất nhiên, những lời này cậu ta không thể nói với ba người, tránh lại làm họ sợ hãi.
Cậu ta thấy cảm xúc của ba người đều rất căng thẳng, liền trêu đùa: “Người ta nói ba người phụ nữ làm thành một cái chợ, tôi thấy ba người trực tiếp ra mắt luôn đi, nghệ danh tôi đều nghĩ sẵn cho ba người rồi.”
Ba người quả nhiên bị phân tán sự chú ý: “Nghệ danh gì?”
“Đại Hà, Nhị Khê, Tam Thủy.” Giang Tiêu đắc ý dạt dào: “Thế nào, có phải bị tài năng của tôi làm cho kinh ngạc rồi không?”
“Mình không thèm.” Lâm Thư Hà phản đối: “Đại Hà khó nghe quá, chẳng đáng yêu chút nào.”
“Vậy thì Tiểu Hà, Tiểu Hà đủ đáng yêu chưa.”
“Tiểu Hà còn tạm được.”
“Nhị Khê, Tam Thủy, Tiểu Hà.” Giang Tiêu xoa cằm: “Thiếu một người nha, vậy chữ Đại ai làm?”
“Cậu chứ ai.” Ba người đồng thanh: “Đồng chí Đại Giang.”
“Được rồi, tôi thành người khiêng kiệu cho mấy người rồi.”
Tối hôm đó, bốn người lập một nhóm chat, tên là “Nước ngập Kim Sơn”.
.
Vân Miểu, Hạ Khê Khê và Lâm Thư Hà đều không phải là sinh viên nội trú của Đại học Nghiên Đại.
Vân Miểu là người Phượng Thành, bố mẹ Vân sinh cô khi đã lớn tuổi nên từ nhỏ đã cưng chiều cô.
Sợ con gái ăn ở không quen ở trường, bố Vân đặc biệt thuê cho cô một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách ở chung cư Nghiên Thư gần trường, và thuê dì giúp việc theo giờ đến dọn dẹp nhà cửa, làm bữa sáng.
Hạ Khê Khê thì sống ở nhà cô ruột tại địa phương, cũng chính là nhà Giang Tiêu.
Giang Tiêu chỉ nhỏ hơn Hạ Khê Khê hai tháng, từ khi lên đại học đã dọn ra ngoài, cô ruột thường xuyên ở nhà một mình khá cô đơn Hạ Khê Khê liền dọn đến ở cùng bà.
Còn Lâm Thư Hà bản thân chính là người Thượng Kinh.
Tối nay, Hạ Khê Khê và Lâm Thư Hà đều ngủ lại căn hộ của Vân Miểu.
Ba người chen chúc trên một chiếc giường, gần như thức trắng đêm.
Sáng hôm sau có tiết học sớm.
Ba người khó khăn thức dậy, vội vàng ăn xong bữa sáng dì giúp việc làm, ra khỏi cửa đi về phía trường học.
Rất gần, khoảng vài phút đi bộ.
“Không có thiên lý.” Hạ Khê Khê ngáp một cái thật to: “Sinh viên đại học tại sao phải học tiết sớm chứ.”
“Chú ý hình tượng nha.”
Lâm Thư Hà dùng tay khép miệng cô lại, sau đó nhìn Vân Miểu.
“Vân bảo, hay là cậu xem lại điện thoại đi, thật sự không có động tĩnh gì sao?”
“Thật sự không có.” Vân Miểu mở màn hình điện thoại cho cô ấy xem: “Các cậu nói xem, tối qua có phải chúng ta cùng mơ một giấc mơ, thực ra chẳng có chuyện gì xảy ra không!”
“Nhưng Vân bảo, lịch sử trò chuyện tối qua chúng ta cùng Giang Tiêu thảo luận người này trong nhóm vẫn còn đây mà.”
“Vậy có khả năng nào, có lẽ bây giờ chúng ta đang ở trong mơ, đợi chúng ta tỉnh lại, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra không?”
Vân Miểu nói xong, Hạ Khê Khê đi phía trước bỗng nhiên xoay người, véo một cái vào má mềm mại của cô.
“Đau không?”
“Đau.”
“Có phải mơ không?”
“Không phải.”
Hạ Khê Khê nhún vai, buông má cô ra.
“Các cậu nói xem.” Lâm Thư Hà căng thẳng nhìn ngó xung quanh: “Tại sao người này từ tối qua đến giờ không có chút tin tức nào?”
Hạ Khê Khê lục trong túi ra một chiếc bánh bao mang từ căn hộ đi, mở túi ra, cắn một miếng hết nửa cái.
“Đừng nghĩ nhiều nữa, mình thấy tối qua có thể anh ta chỉ là hứng thú nhất thời, sau khi về nhà phát hiện chẳng có gì thú vị liền bỏ qua thôi.”
Lời này rất hợp ý Vân Miểu, vừa nãy lúc ăn sáng còn chưa có khẩu vị gì bây giờ đột nhiên thèm ăn hẳn lên.
Cô giật lấy chiếc bánh bao của Hạ Khê Khê, vừa chạy vừa nhét vào miệng.
“Cậu đứng lại đó cho mình.” Hạ Khê Khê co cẳng đuổi theo: “Để lại cho mình một miếng.”
“Trời đất ơi.” Lâm Thư Hà ở phía sau khổ tâm khuyên nhủ: “Hai người các cậu chú ý hình tượng nha.”
Cả ngày hôm nay, tâm trạng Vân Miểu đặc biệt tốt.
Trên điện thoại hoàn toàn không có tin nhắn và cuộc gọi không muốn thấy, thật tuyệt vời.
Cô thậm chí còn cảm thấy tối qua là do mình chuyện bé xé ra to.
Học xong tiết cuối cùng, Vân Miểu trượt mở màn hình điện thoại tắt chế độ im lặng.
Vừa định cất điện thoại đi, chuông điện thoại reo vang.
Một dãy số lạ đập vào mắt, nụ cười trên khóe môi cô lập tức cứng đờ.
“Mình mình mình.” Vân Miểu có chút luống cuống tay chân: “Mình có nên nghe máy không?”
“Vân, Vân bảo.” Lâm Thư Hà trông còn căng thẳng hơn cả cô: “Cậu cậu cậu, dám không nghe sao?”
Trong đầu Vân Miểu xẹt qua mọi chuyện xảy ra ở Ung Tỷ Các tối qua, sau đó lắc đầu nguầy nguậy: “Không dám.”
“Vậy thì nghe.” Hạ Khê Khê chỉ vào màn hình: “Nhỡ đâu không phải anh ta thì sao?”
Cũng đúng.
Vân Miểu hít sâu một hơi, bắt máy.
“Xin chào.”
Giọng nói trầm ấm ở đầu dây bên kia vang lên: “Tôi là Thịnh Duật Niên.”
Nghe thấy mấy chữ này, Vân Miểu suýt nữa ném điện thoại xuống đất.
“Xin lỗi, anh gọi nhầm rồi.”
Nói xong, cạch một tiếng cúp máy.
Vừa ngẩng đầu lên, chạm phải hai khuôn mặt kinh ngạc, mới hậu tri hậu giác phát hiện mình vừa làm gì.
“Mình giả vờ.” Mặc dù căng thẳng đến mức líu lưỡi, nhưng cô vẫn cố tỏ ra thoải mái: “Mình giả vờ có giống không?”
Lâm Thư Hà chần chừ gật đầu: “Mình thấy, cũng tạm.”
“Tạm cái gì mà tạm.” Hạ Khê Khê vô tình vạch trần: “Ai nghe điện thoại của người lạ mà còn dùng kính ngữ chứ.”( cutiiiie vaiiii)
“Đúng nha Vân bảo, vừa nãy cậu xưng hô với đối phương hình như dùng từ ngài đấy.”
Vân Miểu: “.”
Hạ Khê Khê vung tay hô to: “Đi, để ăn mừng không có chuyện gì xảy ra, mình mời các cậu ăn bữa lớn.”
“Được nha.” Vân Miểu vui vẻ đứng dậy: “Nhưng hôm nay mình mặc váy hơi bó, ảnh hưởng đến việc phát huy, mình phải về nhà thay một chiếc rộng rãi.”
Hạ Khê Khê nhìn quần của mình: “Vậy vừa hay quần của mình cũng chật, thay cho mình một chiếc nữa, tối nay chúng ta không no không về.”
Hai người ăn nhịp với nhau, nhìn sang Lâm Thư Hà: “Còn cậu?”
“Hai người đi đi.” Lâm Thư Hà hơi tiếc nuối: “Tối qua đã không về nhà, hôm nay bố mình gọi mình về nhà ăn cơm.”
“Được, vậy cậu mau về nhà đi.”
Sau khi chia tay Lâm Thư Hà, Vân Miểu và Hạ Khê Khê về chung cư Nghiên Thư.
Thang máy đi lên, hai người nói nói cười cười.
“Cậu có biết không, nhà hàng hải sản nổi tiếng nhất Thượng Kinh chính là Ngư Chu Độ, hôm nay mình sẽ đưa cậu đi ăn một bữa no nê.”
“Chà, xem ra tối nay mình không thể không thay chiếc váy rộng nhất rồi.”
“Đừng hòng, chiếc váy rộng nhất tối nay phải thuộc về vua dạ dày Hạ Khê Khê mình đây.”
Cửa thang máy từ từ mở ra, hai người bước ra khỏi thang máy.
“Nực cười, nếu cậu là vua dạ dày, vậy thì mình chính là.”
Vân Miểu nói được một nửa đột nhiên khựng lại, chân giống như mọc rễ, không bước nổi.
Trước cửa nhà cô, đang tựa một… người đàn ông.
Người đàn ông vắt chiếc áo khoác âu phục màu đen trên khuỷu tay, một tay tùy ý xách chiếc cà vạt màu xám đậm, cổ áo sơ mi cởi hai nút, trông vừa tùy hứng vừa nguy hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

