Tống Hi: "Chắc là không được, thời gian hòa giải ly hôn không phải là một tháng sao?"
Cô nghĩ, có chút vui thầm: "Huống hồ người ta rất đẹp trai, còn đẹp trai hơn cả anh hai cậu."
Đúng vậy, cô là một đứa mê trai đẹp.
Tìm chồng, tất nhiên phải đẹp trai ưa nhìn, nếu không chung một chăn sao mà ngủ được.
"Cậu điên rồi à?" Trương Hạc Ninh không tin: "Hồng đậu sinh Nam quốc, anh hai là người mẫu nam, fan của anh ấy đã khen anh ấy lên tận trời rồi, còn có ai đẹp hơn anh ấy sao?"
"Có." Tống Hi rất chắc chắn.
"Anh ta tên gì, đẹp trai cỡ nào, giấy chứng nhận kết hôn đâu đưa tớ xem." Trương Hạc Ninh không tin.
Tống Hi xòe tay: "Bị anh ấy lấy đi rồi."
Trương Hạc Ninh đúng là hận rèn sắt không thành thép: "Chắc chắn là một tên đàn ông tâm cơ, mưu mô, thấy cậu đơn thuần ngây thơ không có não nên cố tình tiếp cận cậu, ăn sạch sành sanh, còn thu luôn cả giấy chứng nhận kết hôn!"
"Đây đâu phải là ông xã, đây là lão già thì có."
Cô sẽ không bị lừa hôn đấy chứ?
Nhưng người đàn ông đó thật sự quá đẹp trai...
Hay là... lừa thì lừa vậy.
Tống Hi tim lớn, lay lay cánh tay bạn thân.
"Có gì ăn không, tớ đói rồi."
"Có, tớ đặt lẩu siêu cay rồi, chúng ta ra ngoài ăn."
Trương Hạc Ninh mắng thì mắng, nhưng bạn thân mình thì mình cưng, vội vàng kéo cô đi ăn.
Giữa bữa ăn, màn hình điện thoại Tống Hi sáng lên, nhận được một lời mời kết bạn WeChat.
Cô liếc nhìn, avatar là ảnh một chú chó Alaska, tên chỉ có một chữ J.
Ghi chú: [Chồng em.]
Tống Hi ngẩn ra hai giây mới phản ứng lại đây là ông chồng tuyệt đẹp "hỏi gì cũng không biết" của mình.
Ai nói anh là kẻ lừa đảo, không phải người ta đang rất tích cực kết bạn với cô đây sao?
Cô khẽ chạm đầu ngón tay, chấp nhận kết bạn.
Giây tiếp theo, bên kia gửi tới một tấm ảnh, bên trong là đủ loại nhẫn kim cương, cả một hàng, cách màn hình cũng thấy chói mắt.
J: [Thích cái nào, báo số đo ngón tay cho tôi.]
Anh ấy muốn mua nhẫn kim cương?
Nhìn lướt qua, hàng nhẫn kim cương đó lấp lánh ánh sáng, dường như chiếc nào cũng vô cùng đắt giá.
Cô đang nghĩ có nên tùy tiện chọn một cái không, dù sao tuy là vợ chồng, nhưng chỉ có duyên một đêm, thật sự không thể coi là thân quen.
Lúc này Trương Hạc Ninh đã sáp lại gần, liếc thấy đoạn chat và hình ảnh của cô.
"Chọn, chọn cái to nhất ấy, nhẫn kim cương nhỏ không đáng tiền, cũng không giữ giá, mua phí!"
Tống Hi liếc cô ấy: "Như vậy có không tốt lắm không?"
"Cậu bị người ta ăn sạch sành sanh rồi, còn ở đây tiết kiệm tiền cho người ta, thảo nào tra nam có thể lừa cậu mấy năm trời."
Quá khứ tình cảm xám xịt này của cô không qua được rồi.
Trương Hạc Ninh trực tiếp nhấn vào nút ghi âm trên màn hình, hắng giọng, cất giọng điệu chảy nước.
"Chồng ơi, em muốn cái thứ ba từ phải sang, cái hột xoàn to nhất ấy, số đo ngón tay 7.5, cảm ơn chồng, moa moa."
Tống Hi còn chưa kịp phản ứng.
Trương Hạc Ninh đã nhấn gửi đi.
Cô luống cuống tay chân muốn thu hồi, kết quả lại nhấn xóa, thế là toi đời.
"Trương, Hạc, Ninh!!!" Tống Hi tức đến muốn đánh cô ấy.
"Biết đâu anh ta chê cậu là người phụ nữ thực dụng, lập tức ly hôn với cậu đấy." Trương Hạc Ninh liếc cô: "Cậu dám nói cậu không hối hận đi?"
"..." Tống Hi không nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)