Trương Hạc Ninh vừa lái xe vừa đeo kính râm.
"Cậu đừng động vào đồ trên xe anh ấy nhé, anh ấy bị bệnh sạch sẽ, hay nổi giận, ngoài vợ tương lai của anh ấy ra, thì tớ cũng không được chạm vào xe anh ấy."
Tống Hi gật đầu, ngoan ngoãn ngồi trên xe sang.
Trong xe có mùi hương tuyết tùng, thoang thoảng vương vấn quanh chóp mũi cô.
Mùi hương này... quen thuộc một cách khó hiểu.
Tống Hi không nghĩ nhiều, chỉ cho đó là một nhãn hiệu nước hoa nào đó.
Ngoài cửa sổ là không khí trong lành của thành phố phương Bắc, sắp vào xuân, cành cây đã nhú mầm non.
Hôm nay Tống Hi vừa đến Kinh Thành.
Vì vừa mới chia tay, lại nghỉ việc, hồn bay phách lạc, đến nương tựa bạn thân.
Không ngờ Cục Dân chính lại khá gần nhà cô ấy, rẽ qua một con phố là vào khu biệt thự, đi xuyên qua mười phút là đến căn biệt thự riêng của nhà bạn thân.
Trương Hạc Ninh đưa cô lên lầu nhận phòng.
"Cậu ở phòng này, tớ chọn cho cậu rồi, thông thoáng Nam Bắc, tốt lắm, bên cạnh là phòng anh cả tớ, nhưng đừng lo, anh cả tớ là một kẻ cuồng công việc, một năm không về nhà mấy lần."
Tống Hi thấy ban công phòng cô và phòng bên cạnh thông nhau.
Tống Hi cảm động, ôm Trương Hạc Ninh gào lên: "Ninh Ninh cậu tốt quá, Quái Quái nhất định sẽ rất thích nơi này."
Quái Quái là con mèo cô nuôi, gần đây đang gửi ở cửa hàng thú cưng, vốn định tìm được nhà rồi sẽ dọn đến, nhưng xem mấy căn đều không ưng ý lắm.
Chủ yếu là những căn nhà đó yêu cầu ký hợp đồng năm, Tống Hi không chắc mình sẽ ở bao lâu.
Có lẽ vài ngày nữa tinh thần bình thường trở lại sẽ về Tô Thành.
Tóm lại, công việc mới qua thời gian thử việc rồi hẵng tính.
Trương Hạc Ninh vung tay: "Đi, chúng ta đi đón mèo, sau đó đi quẩy, rồi đến club gọi trai bao!"
Tống Hi khựng bước: "Như vậy không tốt lắm đâu..."
"Có gì đâu, không lẽ cậu còn muốn vì tra nam mà giữ thân như ngọc à, hắn ta còn dám đến KTV gọi gái, cậu không thể đến club chơi trai bao à? Nếu cậu còn lụy tình, tớ thật sự sẽ khinh bỉ cậu!"
Tống Hi giải thích: "Tớ mới không có lụy tình vì hắn ta!"
Cô thêm một câu: "Nhưng tớ phải vì ông xã tớ mà giữ thân như ngọc."
"Ồ, vậy thì bình thường."
Trương Hạc Ninh gật đầu, đột nhiên hét toáng lên: "CÁI GÌ????"
"Cậu có chồng từ khi nào, chồng ở đâu ra, chồng đâu???"
"Không phải cậu chưa đi xem mắt anh hai tớ sao, cậu lén lút gả cho ai rồi?"
Tống Hi vội kéo cô ấy lại, bịt cái miệng như loa của cô ấy: "Cậu nói nhỏ chút."
Cô hạ thấp giọng, báo cáo lại toàn bộ chuyện tối qua cho Trương Hạc Ninh. Rượu vào loạn tính, ngủ với người ta, vì để chịu trách nhiệm, đã đi đăng ký kết hôn.
Trương Hạc Ninh: "Cậu lén đi uống rượu sao không rủ tớ?"
"Tớ đó là thất tình mượn rượu giải sầu, sợ cậu mắng tớ."
"... Cậu không nghĩ rằng cậu gả cho một tên lừa hôn một cách mơ hồ thì tớ sẽ không mắng cậu đấy chứ?"
Trương Hạc Ninh lắc lắc đầu cô, hận không thể đổ hết nước trong đầu cô ra ngoài.
"Đã bảo là gả cho anh hai tớ, kế thừa gia sản khổng lồ của anh hai tớ, làm chị dâu tớ mà. Tống Hi, cậu có biết tớ đã đợi bao lâu không, kết quả bây giờ cậu gả cho người khác rồi? Chị dâu mất rồi, cậu bảo tớ bình tĩnh thế nào!"
"Ly hôn, nhân lúc anh hai tớ còn chưa biết, mau ly hôn đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)