Nàng lắp bắp, kinh ngạc nói: “Hình như là một chữ cái mà ngay cả đặt trong tiêu đề cũng không được duyệt!!!”
Lục Lục: “…”
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng chết.
Sau một hồi im lặng dài, dường như nó đã quyết tâm điều gì đó:
“Thôi vậy, ngươi đã rất cố gắng rồi.”
Nó biến thành một con vẹt nhỏ màu vàng bay ra khỏi thức hải của nàng, lượn vòng rồi đậu lên vai nàng, dùng cánh vỗ đầu nàng:
“Ta đã xin đổi cho ngươi sang nhiệm vụ đơn giản nhất.”
Tang Niệm như được đại xá: “Là gì?”
“Ngày mai hệ thống sẽ thông báo cho ngươi biết.” Lục Lục nói một cách bí ẩn: “Đảm bảo không có bất kỳ độ khó nào.”
Tang Niệm vừa định nói gì đó, ngay sau đó, tim đột nhiên đau nhói.
Như bị kim đâm vào, nàng đau đến mức không đứng thẳng người được, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Ngươi sắp chết rồi.” Lục Lục nhắc nhở một cách thiện ý.
Tang Niệm đang điên cuồng tìm thuốc trợ tim: “???”
Lục Lục nói:
“Theo nguyên tác, tối nay ngươi phát bệnh sẽ được nha hoàn canh cửa cứu kịp thời, chỉ là một phen hú vía. Nhưng bây giờ nha hoàn đã đi rồi, không có ai cứu ngươi chẳng phải ngươi sẽ chết sao.”
Tang Niệm muốn kêu cứu, nhưng dùng hết sức lực cũng chỉ có thể phát ra vài tiếng thở khò khè từ cổ họng, còn không bằng tiếng muỗi vo ve.
Lục Lục lại an ủi:
“Tuy nhiên theo thiết lập, Tạ Trầm Châu có thể chất đặc biệt, ngươi mắc bệnh lạ, chỉ cần hai người xxx là có thể khống chế được bệnh tình của ngươi, nhiều lần có khi còn có thể cải thiện thể chất, tu vi tăng vọt.”
Tang Niệm bất lực mắng thầm trong lòng: “Hợp lý hóa việc Tạ Trầm Châu là thánh thể song tu bẩm sinh à.”
Lục Lục: “Thời gian của ngươi không còn nhiều đâu.”
Tang Niệm không do dự nhiều, loạng choạng đến gần Tạ Trầm Châu, cố gắng ra hiệu bằng ánh mắt, nói khàn khàn từng chữ một:
“Nhanh, gọi, người, đến…!” Cứu tôi cứu tôi cứu tôi cứu tôi cứu tôi cứu tôi cứu tôi cứu tôi
Chưa nói hết câu, vạt áo nàng vừa vội vàng kéo lại đã bung ra.
Tang Niệm: Lộ ra nửa bờ vai mà kiểm duyệt không cho phép lộ.
Tạ Trầm Châu: ( •︠ˍ•︡ ) Sững sờ.
Tang Niệm: (˃ ⌑ ˂ഃ ) Chóng mặt, cắn lên cổ một cái. Hút( ̄ε ̄).
Tạ Trầm Châu: ꒰ঌ(˚ᆺ˚)໒꒱ (Rùng mình).
Tạ Trầm Châu: “Ngươi làm gì vậy?!”
“Ta không chịu nổi nữa, cho ta hút một chút đi.”
Tang Niệm ngẩng mặt lên, đôi môi căng mọng còn dính máu của hắn, nhìn thoáng qua, giống như vừa thoa son.
Khuôn mặt vốn trắng bệch thanh nhã cũng thêm vài phần rực rỡ.
Yết hầu Tạn Trầm Châu chuyển động, ép buộc mình mở miệng:
“Cút xuống...”
“Ta thề, tuyệt đối sẽ không làm gì khác, ngươi cứ cho ta hút một chút đi.”
Giọng nàng yếu ớt, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy:
Được ngầm đồng ý, Tang Niệm áp môi lên vết thương của hắn, làm động tác mà kiểm duyệt không cho phép.
Gió đêm thổi qua cửa sổ hoa sen, ánh trăng như bạc vụn, màn sa nhẹ nhàng bay lên.
Bốn bề yên tĩnh, hương hoa nhài trên tóc thiếu nữ hòa quyện cùng mùi tanh ngọt kỳ lạ phảng phất qua chóp mũi Tạ Trầm Châu.
Rất nhạt, mang theo chút hơi lạnh.
Hắn siết chặt lòng bàn tay, gân xanh trên mu bàn tay trắng bệch nổi lên từng đường.
Dây đỏ đung đưa, tiếng chuông vang lên.
[Xin chào kiểm duyệt, đây là âm thanh tạo không khí, không có ẩn dụ nào cả.]
Không biết qua bao lâu, tay Tang Niệm mềm nhũn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
