Tang Niệm hít một hơi lạnh: “Nhiều người như vậy đều ở trong đầu ta sao?”
Lục Lục: “...”
[Ting ~ Hệ thống của bạn đã offline.]
Sau một tiếng thông báo, hệ thống hoàn toàn im lặng, mặc kệ nàng gọi thế nào cũng không phản ứng, nàng chỉ đành tạm thời bỏ qua.
Tình hình hiện tại còn kích thích hơn cả việc bài luận bị trùng lặp 0%, Tang Niệm rất lo lắng mình sẽ bất cẩn ngất xỉu.
Vì bị bệnh, từ nhỏ nàng ta đã được người nhà nuông chiều đến mức kiêu căng ngạo mạn, thấy ai không vừa mắt thì đánh người đó.
Tôn chỉ là đánh chết người khác tuyệt đối không để bản thân chịu thiệt.
Tang Niệm xoa xoa cái đầu đang choáng váng, vịn bàn ngồi xuống, rót cho mình một chén trà nóng.
Chưa uống được hai ngụm, nàng nhớ đến người trên giường, cẩn thận hỏi hắn:
“Ngươi có uống không?”
Tạ Trầm Châu không nói gì, tiếp tục nhìn nàng bằng ánh mắt khiến người ta sởn gai ốc.
Tang Niệm bèn uống cạn chén trà từng ngụm nhỏ, đợi đầu đỡ choáng váng, nàng đứng dậy đi về phía hắn mà không hề liếc mắt.
Nàng giơ tay lên.
Thiếu niên nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt tràn đầy âm u.
Vải vóc mềm mại nhẹ nhàng rơi xuống.
Hơi ấm dần lan tỏa khắp cơ thể.
Trong mắt hắn xuất hiện một tia kinh ngạc.
Tang Niệm cúi người cởi dây đỏ trên tay hắn, đầu ngón tay cố gắng tránh những chiếc chuông vàng treo trên dây, nói nhanh:
“Ta thả ngươi đi, sau này chúng ta là người dưng, ai cũng không quen biết ai.”
Tạ Trầm Châu cúi đầu nhìn chằm chằm vào chóp mũi nàng, một lúc sau, khẽ cười khẩy:
“Ngươi lại muốn giở trò gì?”
Tang Niệm nói: “Ngươi cứ coi như ta bị hỏng não đi.”
Không biết dây thừng được thắt bằng nút gì, nàng làm thế nào cũng không cởi được, trong lúc vô tình chạm vào tay hắn, nóng đến đáng sợ.
Nàng dứt khoát từ bỏ, đi vòng quanh trong phòng hai vòng, cuối cùng cũng tìm thấy một cây kéo trong ngăn kéo.
Nhưng cho đến khi lòng bàn tay bị mài đỏ, sợi dây vẫn không hề hấn gì.
Tang Niệm cẩn thận lục tìm ký ức của nguyên chủ, cuối cùng cũng nhớ ra, đây là dây đặc biệt.
Trên đó có cấm chế, không cắt được, không cởi được, cần phải có khẩu quyết.
Nguyên chủ cũng không biết khẩu quyết là gì.
Tang Niệm vỗ vỗ bụi không tồn tại trên tay, đứng dậy, nói với Tạ Trầm Châu:
“Nếu không thì ngươi đợi thêm chút nữa, ta đi gọi người đến giúp.”
Tạ Trầm Châu không đáp, cơ thể run lên dữ dội.
Nàng giật mình: “Ngươi làm sao vậy?”
Hắn liếc nhìn nàng, khóe miệng cong lên đầy mỉa mai: “Ngươi không biết ta làm sao sao?”
Tang Niệm nghẹn lời.
Sợ Tạ Trầm Châu không nghe lời, trước khi vào động phòng, huynh trưởng của nàng đã ép hắn uống ba bình thuốc kích dục.
Hèn gì người lại nóng như vậy.
Nàng mệt mỏi vô cùng, không dám nhìn vào đôi mắt đầy dục vọng của hắn, càng không dám nhìn thân thể đang thay đổi của hắn:
“Ngươi nhịn một chút, ta đi tìm người.”
Tạ Trầm Châu: “... Lại đây.”
Tang Niệm từ chối khéo: “Vẫn là thôi đi.”
“Đây không phải là thứ ngươi muốn sao?” Tạ Trầm Châu cười lạnh.
Nàng nói khô khan: “Bây giờ lại không muốn lắm.”
Tạ Trầm Châu nghiến răng: “Tang, Uẩn, Linh.”
Vẻ mặt của hắn như muốn ăn thịt người, Tang Niệm lùi lại điên cuồng:
“Chuyện này quả thực là chúng ta sai, ta xin lỗi ngươi, ta sẽ tổ chức họp báo xin lỗi ngươi trước toàn bộ giới tu tiên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
