Cô không có ấn tượng tốt đẹp gì với Tạ Sầm, lúc nãy nhìn thấy cái khóa cửa, phản ứng đầu tiên của cô chính là do Tạ Sầm làm.
Cố Tu Hạc biểu cảm bình tĩnh nói: "Không phải cậu ta đâu."
Tạ Sầm nếu không thích cậu thì sẽ trực tiếp đến đánh người chứ không dùng đến mấy cái thủ đoạn hạ đẳng này đâu.
Cậu cúi đầu, dùng nĩa gắp lấy miếng dâu tây cuối cùng trên bánh kem, ngay vào một giây trước khi Khương Hành nổi cáu, cậu đã trực tiếp đưa miếng dâu tây đến bên miệng cô.
Miếng dâu tây chạm vào môi làm cô hơi sững người.
Cố Tu Hạc khẽ cười một tiếng rồi đưa miếng dâu tây vào miệng cô.
Bản thân cậu thì cầm nĩa nhỏ, một lần nữa xắn một miếng kem đưa vào miệng mình.
Cậu khẽ nheo mắt lại.
Ngọt quá.
Bánh kem ngọt, mà môi của cô cũng ngọt nữa.
Khương Hành bị hành động này của cậu làm cho ngẩn ngơ, cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt điềm nhiên như không của chàng trai bên cạnh, cô lại thấy mình nghĩ quá nhiều rồi.
Nhưng trên mặt cô vẫn không nhịn được mà hơi nóng lên, cô đánh trống lảng hỏi: "Không phải cậu ta thì còn ai vào đây nữa?"
"Chắc là vẫn còn ai đó ghét tôi thôi."
"Hôm nay có ai nhốt cậu ở ngoài không?"
"Mấy người lận, đều không quen biết."
Hoàn thành câu hỏi này, Khương Hành cúi đầu trầm tư, suy nghĩ xem trong sách có những ai không ưa cậu ấy.
Cố Tu Hạc cắt lại một miếng bánh kem mới, còn đặc biệt chọn mấy quả dâu tây đặt lên trên.
Cậu lại đưa một quả dâu tây đến bên miệng Khương Hành.
Khương Hành phản ứng lại, vội vàng lắc đầu: "Cậu tự ăn đi."
Cô cảm thấy như vậy có chút quá thân mật rồi.
Cố Tu Hạc vô tội nhìn cô: "Sao không nói sớm, môi cậu chạm vào rồi kìa."
Đôi mắt đen láy cứ thế nhìn người ta, nhất thời làm cho người ta có chút không chống đỡ nổi.
Khương Hành mím môi, đành phải ăn quả dâu tây ở bên miệng mình.
Đã có quả thứ nhất thì sẽ có quả thứ hai, rồi cả quả thứ ba, thứ tư...
Cuối cùng Khương Hành cũng không cách nào tự mình ra tay được mà toàn bộ đều là do Cố Tu Hạc đút cho, người một miếng, tôi một miếng, cứ thế hồ đồ cùng cậu ăn hết hai miếng bánh kem lớn.
Ăn xong, một kẻ nào đó còn trơ tráo đổ thừa rằng: "Tôi cứ tưởng là cậu thích ăn chứ."
"..." Ai thích ăn chứ?
Cô sắp bị ngấy chết đến nơi rồi đây.
Hai người đã lấp đầy bụng xong liền đứng dậy rời đi.
Lúc Cố Tu Hạc đứng dậy, cơ thể cậu khẽ lảo đảo một cái.
Khương Hành chú ý thấy liền vội vàng vươn tay đỡ lấy cậu, lo lắng hỏi: "Cậu sao vậy?"
Cố Tu Hạc chống tay lên bàn, lắc đầu nói: "Không có gì đâu."
Tuy nói vậy nhưng Khương Hành nhận thấy sắc mặt cậu dường như không được tốt cho lắm.
Hôm nay vì trời mưa nên nhiệt độ xuống thấp hơn, Khương Hành ra ngoài đã đặc biệt mặc thêm áo khoác bông, vậy mà Cố Tu Hạc hôm nay chỉ mặc có mỗi một chiếc áo khoác mỏng.
Ở trong một cái phòng học lạnh lẽo như thế này suốt cả một ngày, bất kể là ai cũng không chịu đựng nổi.
Cô vươn tay sờ lên trán cậu, quả nhiên là lạnh ngắt.
"Trời tối quá rồi, hay là tối nay cậu về nhà tôi nghỉ một hôm đi, đỡ cho ngày mai phải đi lại nhiều chuyến."
Cô đang nói đến việc ngày mai cậu còn phải đi dạy kèm cho Đậu Đậu nữa. Nói thì nói vnh, nhưng trong lòng cô nghĩ nhiều hơn là việc cái chỗ trọ kia của cậu vừa lạnh vừa trống trải, đã bị lạnh suốt một ngày rồi mà còn ngủ như vậy một đêm nữa, chắc chắn sẽ bị bệnh cho mà xem.
Sợ cậu ngại mà từ chối nên cô lại khuyên thêm: "Ba mẹ tôi hai ngày này đều không có ở nhà đâu nên không sao cả. Chỗ trọ của cậu cách đây xa quá, đi về không có lợi chút nào."
Cố Tu Hạc cúi đầu thu dọn đồ đạc, nghe thấy lời này thì khẽ nhíu mày như đang suy nghĩ.
Một hồi lâu sau cậu mới khẽ ừ một tiếng: "Vậy thì làm phiền cậu quá."
Nói xong cậu nghiêng đầu nhìn cô một cái, khóe miệng khẽ cong lên một đường cong nhàn nhạt.
Khương Hành không cảm thấy có gì sai cả nên cũng mỉm cười theo.
Nhưng sau khi ra khỏi cửa, cô lại dường như cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Cuối cùng cô lắc đầu, tự hoài nghi có lẽ thực sự là mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Hai người về đến nhà vừa đúng mười giờ. Đun nước tắm rửa xong xuôi thì cũng đã gần mười một giờ đêm.
Cố Tu Hạc dường như hơi bị sốt, vừa về đến nhà bị hơi máy lạnh thổi vào là đầu óc đã bắt đầu nóng hầm hập lên rồi. Đêm nay cậu ngủ ở phòng của Khương Hành, bình thường cô không có thói quen dọn giường nên cô trực tiếp bảo cậu lên giường nằm luôn, còn cô thì đi lấy thuốc cho cậu.
Thuốc hạ sốt lần trước cậu mua vẫn còn.
Cố Tu Hạc gật đầu.
Đầu óc đúng là có chút choáng váng, nhưng khi nằm trong cái chăn nệm trắng trắng hồng hồng của con gái, bị bao bọc bởi cái mùi hương thoang thoảng mà lại hiện hữu ở khắp mọi nơi kia làm cậu cảm thấy đầu óc càng thêm nặng nề hơn.
Khương Hành nhanh chóng quay trở lại.
Thấy cậu đang nhắm mắt, cô còn tưởng cậu đã ngủ rồi nên khẽ vỗ vỗ vào mặt cậu: "Dậy đi, uống thuốc xong rồi hãy ngủ."
Cố Tu Hạc mở mắt ra rồi ngồi dậy trên giường. Cậu không có nhiều thói hư tật xấu như Khương Hành, trực tiếp một ngụm là nuốt trôi viên thuốc, uống thêm vài hớp nước rồi lại nằm xuống.
Khương Hành dém lại chăn cho cậu: "Ngủ sớm đi nhé."
Cô chuẩn bị tắt đèn để đi ra ngoài.
Nào ngờ Cố Tu Hạc đột nhiên nhíu mày một cái: "Cái gì đây?"
"Cái gì cơ?"
Khương Hành theo bản năng quay đầu lại nhìn, Cố Tu Hạc cũng nhìn về phía cô, bàn tay từ trong chăn đưa ra.
Cùng đưa ra với bàn tay cậu chính là một vật thể lạ mà cậu đang cầm trên tay, có dây ren và hai vòng tròn to bằng lòng bàn tay.
"..."
Gương mặt Khương Hành lập tức đỏ bừng lên. Cái này cô đã tìm mấy ngày nay mà không thấy, hóa ra là nó nằm ở trên giường.
Sau khi phản ứng lại, cô lao tới giật lấy món đồ trong tay cậu rồi quay người chạy đến trước tủ quần áo nhét tọt vào trong, động tác vô cùng dứt khoát.
Cố Tu Hạc lẳng lặng thu lại bàn tay đang giơ giữa không trung của mình. Cậu cũng đã nhận ra rồi nên có chút không tự nhiên mà khẽ hắng giọng.
Cậu thầm ảo não vì cái tay mình hay táy máy. Cậu cứ tưởng đó là đôi tất thối của cô hay gì đó nên vốn dĩ còn định trêu chọc cô vài câu.
Cậu quay đầu đi không dám nhìn cô, vành tai đỏ rực lên: "Cái đó..."
Khương Hành xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho xong. Thấy cậu còn muốn nói chuyện, cô thẹn quá hóa giận mà hét lên: "Im miệng, đi ngủ đi!"
Nói xong cô lập tức tắt đèn đóng cửa rồi chạy trối chết.
Trong bóng tối, Cố Tu Hạc kéo kéo chăn che đi nửa khuôn mặt của mình.
Sau đó đôi lông mày xinh đẹp lộ ra bên ngoài khẽ cong lên, cậu mỉm cười.
......Khương Hành ngủ ở phòng của ba mẹ Khương, lúc cô thức dậy vào buổi sáng, Cố Tu Hạc đã bắt đầu bận rộn dưới bếp rồi.
Cô vừa mới vệ sinh cá nhân xong, gương mặt nhỏ nhắn trắng bóc, trên người mặc bộ đồ ngủ lông xù mềm mại, trong nhà có mở điều hòa nên cũng không thấy lạnh.
Khương Hành phát hiện ra người này thật sự rất thông minh, thành tích tốt mà nấu ăn cũng giỏi, có vài món cậu chưa từng làm qua nhưng chỉ cần xem hướng dẫn trên mạng một lần là biết ngay, hơn nữa món ăn làm ra còn đặc biệt ngon nữa.
Cô rất muốn dẫn cậu đi đo thử chỉ số IQ xem sao.
Khương Hành đi tới sau lưng cậu rồi rướn cổ nhìn xem cậu đang xào món gì, trên bàn dài bên cạnh đã đặt vài món nấu xong, có cả món mặn lẫn món chay nhưng khá thanh đạm, rất thích hợp cho người bệnh ăn.
Cô biết cậu vẫn còn nhớ chuyện mình nói ba Khương bị bệnh hôm qua nên trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Cố Tu Hạc biết cô đã đến nên quay đầu lại nhìn.
Khương Hành đúng lúc đưa tay lấy một con tôm để ăn, hương vị rất tuyệt vời làm cô không nhịn được mà giơ ngón tay cái với cậu: "Cậu nấu ăn càng ngày càng lợi hại rồi đấy."
Cố Tu Hạc khẽ mỉm cười.
Cậu ấy dừng lại một chút, dường như nghĩ tới điều gì đó rồi lại nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc và nói: "Dạo này tôi vẫn luôn ăn uống tử tế."
Tết năm ngoái lúc đi siêu thị, cô đã dặn cậu phải ăn uống cho tử tế và cậu đều ghi nhớ kỹ.
Giọng của chàng trai không lớn lắm, lại kèm theo tiếng xào nấu trong nồi nên nghe có vẻ hơi mơ hồ, nhưng vì Khương Hành đứng khá gần nên vẫn nghe thấy rõ.
Thậm chí cô còn cảm nhận được khi nói câu này, ngữ khí của cậu có chút khác biệt.
Còn khác ở chỗ nào thì cô vẫn chưa nhận ra được.
Khương Hành nghi hoặc nhìn cậu nhưng chàng trai đã quay mặt đi mất, cô chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng tinh tế cùng sống mũi cao thẳng của cậu.
Hơi nước trong nồi bốc lên nghi ngút làm cậu theo bản năng hơi ngả người ra sau, một chút sương mù bao phủ quanh gương mặt và đồng thời cũng làm dịu đi đôi lông mày của cậu.
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà cô cảm thấy người này càng lúc càng đẹp trai hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)