Khương Hành như chợt nghĩ ra điều gì, quay đầu nhìn Cố Tu Hạc ngồi bên trong, cậu ấy không có phản ứng gì, cúi đầu làm bài tập, biểu cảm bình tĩnh, cứ như thể đã biết từ trước.
Nghĩ rằng cậu là người đã nói với giáo viên, cô tức tối thu dọn sách vở: "Đi thì đi."
Bàn tay đang cầm bút của Cố Tu Hạc khựng lại.
Ánh mắt cụp xuống tối sầm lại vài phần.
Bạn cùng bàn mới của Khương Hành là một nam sinh tên Tô Tiểu Thắng, trông khá đẹp trai, chỉ là hơi đen, tính tình xởi lởi, nói nhiều, hai người ngồi cùng một tiết đã quen mặt nhau.
Buổi trưa họ còn rủ nhau ra ngoài ăn cơm, đi cùng còn có Trần Tuyết, giờ Tạ Sầm không tìm cô nữa nên cô cũng dám ra ngoài ăn.
Ăn cơm xong cô cũng không về trường mà theo người ta ra quán nét chơi, xem phim cả buổi trưa.
Buổi trưa trong lớp chỉ có một mình Cố Tu Hạc, thường ngày giờ này bên tai luôn có tiếng ríu rít, hôm nay hiếm khi yên tĩnh lại, cậu trái lại có chút không quen.
Cúi đầu, cây bút trong tay viết các công thức, nhưng não bộ lại không tự chủ được mà phân tâm.
Cậu nghĩ đến ngày hôm qua, thực ra việc bị chú thím đánh đối với cậu đã là chuyện cơm bữa, cậu không cảm thấy gì cả, trái lại sự xuất hiện của Khương Hành khiến cậu có chút không thích nghi được.
Cậu không thích người khác lại gần, không thích bị chú ý.
Cậu luôn sống tồi tệ như vậy, không cần thay đổi bất cứ điều gì.
Giống như hồi nhỏ có người hàng xóm nhìn thấy chú thím ngược đãi cậu nên đã tự ý báo cảnh sát, cảnh sát đến thì sao chứ? Đối với cậu chẳng có tác dụng gì cả, trái lại còn bị đánh dữ dội hơn, sau này hàng xóm biết bố cậu là tội phạm hiếp dâm, cũng cảm thấy loại người như cậu đáng bị đánh.
Thật là một sự lương thiện nực cười.
Cố Tu Hạc cảm thấy mình cứ thế này là tốt nhất.
Để sau này cô khỏi phải dùng ánh mắt khinh miệt đó nhìn cậu khi biết bố cậu là tội phạm hiếp dâm.
Chỉ là trong đầu nghĩ đến Khương Hành, cậu bỗng nhiên không muốn cứ thế mà buông tha cho cô một cách đơn giản như vậy.
Người này ngốc quá, vậy mà lại hiểu lầm là cậu muốn đổi chỗ.
Nếu cậu thực sự giận dỗi cô, có thiếu gì cách để hành hạ người khác, làm sao có thể để cô cười vui vẻ như thế kia?
Lại còn để cô trò chuyện vui vẻ với người khác?
Nghĩ đến cảnh ai đó trò chuyện rôm rả với cục than đen kia hồi sáng, Cố Tu Hạc không khỏi cười lạnh, đúng là một người phụ nữ có mới nới cũ.
......Mãi đến ngày thứ ba, Khương Hành mới nghe Trần Tuyết kể cho biết lý do của việc đổi chỗ ngồi.
Buổi trưa khi hai người đang ăn cơm trong nhà ăn, Trần Tuyết bỗng nhiên hạ thấp giọng nói:
“Là Lưu Mộng Dao mách lẻo với giáo viên chủ nhiệm, nói cậu và Cố Tu Hạc đang yêu đương, quan hệ rất thân mật, thế nên giáo viên mới tách hai người ra. Lưu Mộng Dao muốn ngồi cùng Cố Tu Hạc vì hồi lớp mười cô ta từng ngồi cạnh Lớp phó Vật lý, hễ có gì không hiểu là hỏi cậu ấy ngay. Bây giờ thành tích giảm sút nên cô ta nghĩ là cậu đã cướp mất chỗ của mình.”
“Cô ta nói tớ và Cố Tu Hạc yêu nhau sao?” Hèn chi trước giờ lên lớp hôm kia, giáo viên chủ nhiệm lại nhấn mạnh chuyện không được yêu sớm.
Khương Hành tức đến mức đau cả bụng, “Sao cô ta có thể đổi trắng thay đen như thế chứ?”
Trần Tuyết chớp mắt hỏi: “Không yêu thật à?”
Cô ấy cũng tưởng hai người họ đang quen nhau vì quan hệ quả thực rất tốt.
Thỉnh thoảng cô ấy ở lại trường, khi tán gẫu trong ký túc xá cũng hay nhắc đến chuyện ai với ai là một đôi. Lúc đó có người khẳng định chắc nịch rằng Khương Hành và Cố Tu Hạc chắc chắn là một cặp. Lớp phó Vật lý vốn là người cao ngạo lạnh lùng như thế, bình thường chẳng thèm để mắt tới ai, vậy mà lại đối xử với Khương Hành rất khác biệt.
Ngày nào hai người cũng ở lỳ trong lớp vào buổi trưa, chẳng biết đang làm cái gì, rõ ràng là có gian tình.
Cũng chẳng biết ai đã kể lại rằng, có lần nọ vào buổi trưa quay lại lớp lấy đồ, người đó đã thấy Lớp phó Vật lý ghé sát mặt vào Khương Hành khi cô đang ngủ, trông như định hôn cô vậy... Chuyện này cô ấy chưa kể với Khương Hành, mà dù có nói ra thì chắc chắn Khương Hành cũng sẽ không thừa nhận.
Trần Duyệt đang hẹn hò với lớp phó Toán, cô ấy kể lại là sáng hôm đó khi lớp phó Toán đi nộp bài tập, cậu ấy đã tình cờ nghe thấy Lưu Mộng Dao mách lẻo với giáo viên chủ nhiệm ở cửa phòng làm việc. Cô ta bảo hai người đang yêu đương, còn nói bình thường cậu chẳng bao giờ tự viết bài tập mà toàn chép của Cố Tu Hạc, thành tích tiến bộ nhanh như vậy chắc chắn là có khuất tất.
Sắc mặt Khương Hành trở nên khó coi, “Cô ta có ý gì chứ? Chuyện chép bài tập thì tớ thừa nhận, nhưng khi đi thi có tận hai giám thị coi thi, tớ và Cố Tu Hạc lại không ngồi cạnh nhau thì chép làm sao được? Sao giáo viên chủ nhiệm lại tin loại người như cô ta?”
Trần Tuyết nhún vai, “Giáo viên chủ nhiệm chưa chắc đã tin hoàn toàn, nhưng cô chắc chắn sẽ tách ra để phòng hờ mọi bất trắc thôi.”
“Tớ nói với cậu chuyện này là để nhắc cậu nên đề phòng Lưu Mộng Dao một chút, người này khá là mưu mô đấy.”
Khương Hành mím môi, “Ừm.”
Tâm trạng cô không được tốt cho lắm, đây là lần đầu tiên cô gặp phải hạng người như vậy.
...
“Chưa thấy đâu cả, bình thường thằng bé đến sớm lắm, hôm nay chẳng hiểu sao lại vậy mà cũng không gọi cho bà. Thằng bé này xưa nay rất đúng giờ nên bà mới lên đây hỏi thăm xem sao.” Gương mặt bà nội Vương hiện rõ vẻ lo lắng.
Khương Hành cũng không rõ tình hình, hiện tại hai người không còn ngồi cùng nhau nữa, lúc tan học cô đều đi cùng Trần Tuyết, còn đối phương dường như cũng cố ý né tránh thời gian của cô.
Cô đã nghĩ rằng nếu cậu không chủ động, lần này cô tuyệt đối sẽ không mở lời trước.
Nhưng sau khi nghe những lời Trần Tuyết nói hôm nay, Khương Hành biết mình đã hiểu lầm Cố Tu Hạc rồi. May quá, người này cũng không đến mức đáng ghét như cô tưởng.
Cô an ủi bà: “Không sao đâu bà nội Vương, chắc là điện thoại cậu ấy hết pin thôi. Để cháu đi hỏi giáo viên xem sao, có lẽ cậu ấy còn đang bận việc ở trường. Bà đừng lo lắng quá, hôm nay cứ coi như cậu ấy xin nghỉ phép đi ạ.”
Bà nội Vương cười nói: “Bà không vội, chỉ là lo thằng bé gặp chuyện gì thôi. Vậy cháu liên lạc với nó nhé, bảo nó hôm nay đừng đến nữa, trời tối rồi, thằng bé này cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Vâng ạ.”
Khương Hành tiễn bà về rồi quay lại phòng lấy điện thoại định gọi đi.
Màn hình vừa sáng lên đã thấy tin nhắn của Trần Tuyết gửi tới, có đến mấy tin nhắn liền, trong đó có một tin nổi bật nhất —
“Đại ca Trường số 3 chạy đến trường mình đánh người kìa.”
Tim cô thắt lại, trong lòng bỗng nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Cô vội vàng gửi mấy tin nhắn cho Trần Tuyết để hỏi han tình hình.
Trần Tuyết trả lời rất nhanh nhưng cô ấy cũng không rõ lắm. Cô ấy chỉ nghe một bạn cùng lớp đi trực nhật hôm nay kể lại, đang đánh giữa chừng thì giáo viên đi tới. Còn về việc ai bị đánh và rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì cô ấy hoàn toàn không biết.
Khương Hành đã gọi vào số của Cố Tu Hạc nhưng không có người nhấc máy.
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này đã hơn sáu rưỡi, bên ngoài trời đã tối đen như mực.
Ba mẹ Khương hôm nay đều tăng ca không về được. Sau một hồi do dự, Khương Hành cầm ví tiền rồi đi ra ngoài.
Cô mua thuốc ở hiệu thuốc ngay cổng khu chung cư, sau đó bắt chuyến xe buýt số mười lăm.
Khi đến chỗ Cố Tu Hạc thuê trọ thì đã là bảy rưỡi tối, trời đã tối hẳn.
Sau khi xuống xe, Khương Hành còn mua thêm hai bát mì xào ở gần đó vì sức ăn của cậu không hề nhỏ.
Cửa phòng trọ đang đóng chặt, trong phòng cũng không có ánh đèn, Khương Hành không chắc chắn nên giơ tay gõ cửa.
Cô gõ ba tiếng đầu tiên nhưng không có tiếng trả lời.
Lòng Khương Hành chùng xuống, không biết Cố Tu Hạc đã đi đâu. Nghĩ một hồi, cô vẫn không cam lòng nên gõ thêm hai tiếng nữa, lần này tay cũng dùng lực mạnh hơn.
Ngay khi tiếng gõ thứ hai vừa dứt, cửa từ bên trong mở ra. Một tiếng “két” vang lên, trong khe cửa tối thui hiện ra một nửa bóng người.
Khương Hành chạm mặt đối phương thì giật mình, “Cậu... cậu có nhà à?”
Sao bây giờ mới mở cửa chứ.
Cố Tu Hạc đứng sau cánh cửa nhìn chằm chằm vào cô mà không nói một lời nào.
Khương Hành cảm thấy hơi ngượng ngùng, hai người đã mấy ngày không nói chuyện với nhau rồi, bị cậu im lặng nhìn như vậy làm cô thấy không tự nhiên chút nào. Cô bèn bực bội đẩy cửa ra, “Tránh đường nào.”
Cô trực tiếp đi vào trong nhà rồi thành thục bật đèn lên.
Căn phòng lạnh lẽo vắng vẻ như thể không có người ở.
Khương Hành đi đến bàn học đặt đồ xuống, cô cũng không quay đầu lại nhìn người phía sau mà nói bằng giọng cộc lốc: “Lại đây ăn cơm đi.”
Thái độ của cô không được tốt cho lắm.
Cố Tu Hạc đóng cửa lại, khi nghe thấy lời này, trên gương mặt đang quay lưng về phía cô khẽ nở một nụ cười kín đáo.
Nhưng khi xoay người lại, nụ cười trên mặt cậu đã biến mất không còn dấu vết.
Mặt không cảm xúc bước về phía cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)