Đi ngang qua, Lâm Vu cúi đầu mang tai nghe, hết sức chuyên chú nghe Anh ngữ.
Tần Hành trở lại vị trí, tùy tiện ngồi xuống.
Tôn Dương: "Cậu rốt cuộc cũng trở về. Chúc mừng nhá!"
Mấy cái nam sinh đều đến.
"Bọn tớ đều biết, cậu thật trâu bò đó nha."
"Tần Hành, cậu bây giờ đã là thần tượng của nữ sinh toàn trường. Tớ nghe nói hiện tại một tấm hình của cậu bán 10 tệ cơ đấy."
Tần Hành cười: "Tớ vừa về đến các cậu liền cùng ta nói cái vấn đề này sao? Dạo này thế nào?"
"Chủ nhiệm Hách nổi điên, chúng tớ bây giờ mỗi ngày đều phải chạy 800 mét. Cậu ở Bắc Kinh thì sao? Tập huấn có mỹ nữ không?"
"Mang theo quà cho các cậu đây."
Hắn mở balo ra, nhanh tay chia quà cho đám nam sinh.
Đào Mạn chưa đi tới phòng học liền nghe được tiếng hò hét ầm ĩ ồn ào, bà đi vào: "Các bạn học này, đây là thời gian tự học, không phải nghỉ ngơi giữa tiết."
"Miss Dao, Tần Hành trở về rồi."
Đào Mạn nhìn về phía Tần Hành: "Vương tử Toán học trở về, các cậu cũng chưa hết tiết. Ngày hôm qua cái bài đều thuộc rồi chứ? Một tí nữa trên lớp tôi muốn kiểm tra."
"Miss Dao, cô là giáo viên mà chúng em thích nhất."
"Còn có mười lăm phút nữa."
Mọi người lập tức thu hồi tâm tư bát quái, dù sao cũng còn có thời gian có thể nói.
Lúc này, Lâm Vu tháo tai nghe, lật sách Anh ngữ ra.
Tần Hành nhìn bóng lưng của nàng, phát hiện mái tóc của cô đã được cắt ngắn, bím tóc đuôi ngựa so với lúc trước ngắn đi một nửa. Cho tới trưa, hắn cùng Lâm Vu đều chưa hề nói câu nào với nhau. Hắn đem quà cho Khương Hiểu, Khương Hiểu cười mà nhận lấy.
"Cám ơn nhé. Vở đẹp mắt như vậy tớ không nỡ dùng."
Lâm Vu vừa vặn từ bên ngoài tiến đến, gặp Khương Hiểu cầm trong tay mới vở, cô không có cũng không cảm thấy xấu hổ.
Tôn Dương, Khương Hiểu đều có quà, bọn hắn nghĩ Lâm Vu khẳng định cũng có. Hết lần
Này tới lần khác Tần Hành một điểm biểu thị cũng không có, mà Lâm Vu tự nhiên cũng không nghĩ mình được Tần Hành tặng quà, dưới cái nhìn của cô thì Tần Hành chắc cũng sẽ không mang quà về cho cô.
Khương Hiểu đè ép thanh âm mà nói: "Lâm Vu không có quà sao?"
Tần Hành bĩu môi: "Đi rất gấp, không có mua nhiều như vậy."
Khương Hiểu sững sờ, quyển sách trong tay này giờ đây như một củ khoai lang nóng bỏng tay vậy.
Cô thật không muốn thế.
Cô trừng mắt liếc Tần Hành.
Tần Hành không nói gì.
Nghỉ giữa khóa, Lâm Vu từ văn phòng hỏi xong bài trở về, bị hai nữ sinh gọi lại.
"Bạn học, làm phiền cậu gọi Tần
Hành lớp cậu ra một chút được không?"
Lâm Vu nhíu nhíu mày: "Thật có lỗi quá, tớ cùng hắn không quen biết."
Đơn giản mà lại trực tiếp, cô không nghĩ nhiều chuyện.
Ngoài kia, Khuất Thần mắt mở thật to. Ngồi bàn trước bàn sau mà còn bảo không quen?
Lâm Vu trở lại phòng học, thấy Tần Hành đang đeo tai nghe, từ từ nhắm hai mắt dựa vào ghế, không biết đang ngủ hay là vẫn nghe nhạc.
Tần Hành duỗi dài cánh tay ra, đem hộp đặt ở mặt bàn của cô: "Là bộ sách này."
Hắn dừng lại một chút: "Không đắt lắm đâu."
...
Lời tác giả:
Từ đây trở xuống là bản tin đến từ tiểu phóng viên Mạn Mạn.
Mạn Mạn: Bác sĩ Tần, cậu động tâm với bác sĩ Lâm từ lúc nào?
Bác sĩ Tần: Cao nhất lần kia đi tập huấn, trong một tháng, tôi lại có chút nhớ cô ấy.
Mạn Mạn: Cao nhất à!
Bác sĩ Tần: Làm sao, có vấn đề gì sao?
Mạn Mạn: Bác sĩ Tần, cậu quả thật rất chuyên tình! Bội phục, bội phục!
...
Kì thi toán học kết thúc, người bạn học thi chung cùng dành chút thời gian đi ra ngoài một chút, thư giãn một tí, thuận tiện mua chút quà trở về.
Tần Hành lười đi, tình nguyện ở tại khách sạn chơi game.
Thế nhưng, cái vị học sinh năm 3 ở chung kí túc xá nói một câu: "Anh muốn đi mua cho bạn gái tương lai chút quà."
"Bạn gái tương lai sao?"
Tần Hành ngước mắt.
Nam sinh năm ba ngượng ngùng nắm tóc: "Bọn anh hẹn nhau thi xong đại học thì chính thức xác định quan hệ."
"Cô ấy cũng muốn đến Bắc Kinh học sao?"
"Thành tích học tập của cô ấy bình thường, đoán chừng không tới được."
Tần Hành không có hỏi lại.
"Muốn hay không cùng đi hử, thuận tiện cho cô bé mà cậu thích một chút quà?"
Tần Hành quệt quệt khóe môi: "À, nhưng em không có thích ai."
Về sau, Tần Hành chọn lấy một số quyển vở, cùng một quyển kinh kịch.
Ngày về đến nhà, bà Tần nhìn thấy một chồng vở kia, lắc đầu: "Đây chính là quà tặng mà con tặng cho bạn mình sao?"
Cái ánh mắt kiểu gì đây a!
"Vở là tốt nhất rồi."
"Lại còn rất dày, có thể dùng thật lâu nữa."
Làm sao lại có cảm giác hắn đi Bắc Kinh về kinh doanh văn phòng phẩm vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


