Bởi vậy, tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng nói chuyện phát ra từ phòng dụng cụ.
"Tao nhận thua, Châu Anh khó tán vãi ***, một tháng không đủ."
Đây là... giọng của Gia Khánh?
Tôi co những ngón tay lại, nắm chặt, gần như nín thở đứng nép vào trong góc tối.
"Tao đã bảo rồi, mày đếch tán được con đấy đâu. Trông đéo có gì đặc biệt mà chảnh vãi ***." Là giọng của Quân Trần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)