"Mày uống hết nước của tao rồi, mua đền cho tao chai khác đi."
"Nếu không thì sao?" Khánh đóng nắp chai nước lại, nó nhướn mày nhìn tôi, khóe miệng cong lên, giọng nói nửa trêu ghẹo nửa thách thức.
Tôi thở hắt ra, bất lực nhìn lại nó. Lúc đầu tôi cứ tưởng Khánh là một người chững chạc chín chắn, chơi thân rồi tôi mới nhận ra nó trẻ con và ấu trĩ đến mức nào, cứ như có thêm một thằng con trai ấy. Tôi từng hỏi nó "Lúc yêu đương với mấy em kia mày cũng dở hơi thế này à?" thì nó trả lời là "Chỉ những ai tao cần gây ấn tượng thì tao mới phải tỏ ra bóng bẩy thôi, còn với mày thì không cần thiết." Damn, nó đang kháy đểu vào mặt tôi là nó không cần gây ấn tượng với tôi đấy à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

