"Bọn em vào lớp trước ạ." Tôi cố nặn ra một nụ cười với thầy Tùng, sau đó vội vàng kéo nó đi về phía lớp học, chỉ sợ thầy tôi lại nói ra câu gì đấy nữa khiến tôi muốn sang chấn tâm lí.
Lúc bọn tôi bước vào lớp, không ngoài dự đoán của tôi, 80% con gái đều quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Khánh một cách rất lộ liễu, 20% còn lại thì ý tứ hơn, chỉ dám lén lút liếc nó rồi vội rời tầm mắt.
Dù đang bị mấy chục ánh mắt nhìn chăm chú, Nguyễn Hoàng Gia Khánh vẫn có thể tỏ ra điềm nhiên như không. Hẳn nó đã quá quen với việc trở thành tâm điểm rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


