Khánh cũng dừng xe lại bên cạnh tôi, nó hơi nhíu mày ngó qua đồng hồ xe của tôi, bình tĩnh hỏi:
"Mày còn đủ điện về nhà không? Mình qua nhà mày cất xe, rồi tao chở mày, còn gần một tiếng nữa mới vào học mà."
"Chắc là đủ đấy." Hy vọng thế.
Rất may xe tôi vẫn có thể gắng gượng về được nhà. Khánh dứt khoát từ chối mong muốn được lái xe của tôi, xách tôi ngồi lên yên sau xe nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



