"Sao thế?"
Tôi hơi ngẩn người. Không biết người khác có giống tôi không, nhưng tôi thường có ấn tượng cực kỳ tốt với những ai chịu tắt điện thoại khi nói chuyện với mình. Đấy là lý do tôi thích đi chơi với Trần Minh Tâm, vì nó không bị nghiện đồ công nghệ, bao giờ ngồi cạnh nhau nó đều cất điện thoại đi và tập trung hoàn toàn vào tôi, chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để tôi thích nó.
Thiện cảm của tôi dành cho Khánh lại tăng thêm một chút vì hành động nhỏ ấy của nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)