Hai tai tôi nóng bừng, cô Kiều không cho tôi cơ hội giải thích, cô nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi, mỉm cười nói tiếp:
"Cô không có ý trách con đâu, cô rất vui vì cuối cùng cũng có người trị được thằng Khánh nhà cô. Con rất quan trọng và có sức ảnh hưởng tới Khánh, thằng bé ít khi tâm sự với cô lắm, thế mà nó lại chủ động kể cho cô nghe về con, nên bận thế nào cô cũng muốn xuống Hải Phòng gặp con cho bằng được."
Không chỉ tai mà hai má tôi cũng đỏ ửng lên như bị sốt, cô Kiều khẽ mỉm cười, cánh tay đang khoác tay tôi hơi siết lại. Cô hướng tầm mắt về phía cậu trai đang xách va-li phía trước, dịu dàng nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


