"Mày không lạnh à? Tao lạnh run cả người rồi đây này."
"... Tao có." Tôi cứng đờ nhìn nó, khó khăn nói, "Tao sắp đông cứng rồi."
"Thế thì mình đi xuống thôi." Như nhìn tôi một cách kỳ lạ, nó túm lấy bàn tay tôi kéo về phía cửa ra vào, nhiệt độ ấm áp từ tay Như khiến tôi thấy dễ chịu hơn hẳn.
"Tao tưởng mày muốn ngắm cảnh." Tôi rùng mình so vai, run rẩy giải thích. Mặc dù tay tôi lạnh như đá nhưng Quỳnh Như vẫn không buông ra, một tay Như nắm tay tôi, tay kia kéo tấm cửa kim loại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)