"Về nhà tao sẽ kể hết cho mày nghe, nhé?"
"Ừm." Lúc này Khánh mới chịu trả lời tôi, giọng mũi của nó nặng tới mức tôi nghi ngờ nó bị ốm.
Lúc đưa Khánh về đến nhà mình thì tôi nhận ra đúng là Khánh bị ốm thật. Ôi cái cục nợ này...
"Uống hết bát này rồi tao kể cho nghe." Tôi cầm bát canh gừng, chống tay nhìn Khánh đang ngồi trên ghế sô pha "Tao thề là nó rất dễ uống, mày phải tin tao."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)