Tôi sống chết ôm chặt lấy xe của nó, lắc đầu:
"Tao không đi bộ được... Nhà mày cùng đường với nhà tao cơ mà..."
"Đcm xuống xe cho tao dắt xe ra ngoài." Thái độ vẫn cực kỳ khó ưa "Mày đéo xuống xe thì về kiểu gì?"
"Đưa chìa khóa đây tao dắt cho." Tôi vẫn thấy không đáng tin lắm "Để tao chở luôn cũng được."
"Có cl." Nó cởi cái balo nhẹ tênh ném cho tôi "Yên tâm chưa? Có điện thoại tao trong đấy, cầm cho cẩn thận."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)