Tôi không đáp lại lời cảm ơn khách sáo của Châu Anh, chuyển chủ đề:
"Lúc nãy mày có cho thằng kia phương thức liên lạc không?"
"Tất nhiên là không rồi." Châu Anh liếc tôi, mỉm cười một cách kiêu ngạo "Tao bảo anh ta airdrop." Vừa nói nó vừa lắc lắc con Iphone trên tay, ánh mắt sáng lấp lánh.
Tôi bật cười vì hành động trẻ con của nó, lúc này mới chú ý đến việc nó chỉ có một mình ở đây. Rốt cuộc người nhà nó phải lạc quan cỡ nào mới dám để nó một mình lượn lờ quanh thủ đô trong bộ dáng xinh đẹp như thế này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)