Hắn cười lớn như điên, lay động bả vai của người bên cạnh, cười đến vui sướng tràn trề, mà người bị lay động bả vai kia lại mờ mịt, đứng ngốc tại chỗ.
“Hàizz? Các ngươi sao đều không nói lời nào vậy! Chúng ta đã biết được chân tướng của lịch sử, đúng là rất may mắn đó!” Hắn lại đổi sang người khác, lắc bả vai của người nọ, càng là cười ha hả, thậm chí kích động đến khóc ra nước mắt. Xung quanh lại càng yên lặng, dòng người chen chúc xô đẩy một mảnh người, tĩnh mịch không một tiếng động.
Trầm mặc.
Vẫn là trầm mặc như cũ.
“Hắn... Điên rồi... Tâm chí không kiên định... Bị đánh sâu vào khiến cho thất thần, phỏng chừng trên phương diện này bình thường vốn cũng không quá vững chắc, có lẽ sinh thời đã có sơ hở dễ dàng nhập tâm ma.” Bỗng nhiên, có người thấy một màn như vậy, chỉ biết lắc đầu mà cười thảm.
Hắn cũng không có châm chọc đối phương đường đường là một Chuẩn Đế lại sụp đổ giống như một nữ tử nhu nhược, đi khắp nơi lay động người khác, mà bản thân mình tại sao lại không phải như thế? Chỉ là không có khoa trương như vậy mà thôi.
Nhưng chung quy lại, ở đây vẫn có rất nhiều người có tâm kiên nghị, đều là thiên kiêu không thể khinh thường ở thế gian.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
