Bạch Đế nhìn chằm chằm Trương Kiêu đã giao động, nhẹ nhàng thở dài,
“Trương Kiêu ngươi sẽ giống như trong lịch sử ghi lại vậy, tương lai mọi người đều sẽ truyền miệng như vậy, mặc kệ bề ngoài hay là bên trong đều là bạo quân tàn nhẫn nhất trong lịch sử.”
Đây là câu tàn nhẫn nhất.
“Ta...”
Máu tươi nở rộ.
Một thế hệ kiêu hùng có gan vung đao với trời, Đao Thần Trương Kiêu, đã ngã xuống trong vương điện của chính mình.
“Hắn rõ ràng biết, thời khắc chính mình bắt đầu quỳ xuống kia, nội tâm đã sụp đổ, đã không còn phần thắng. Là một anh hùng.. lưng đeo bêu danh, cũng muốn sáng lập một con đường, chỉ là...”
Bạch Đế chậm rãi khom lưng, đôi tay vuốt ve đôi mắt trợn to của Trương Kiêu, che đi sự không cam lòng trong đó, lẩm bẩm nói, “Trương Kiêu, một mình ngươi chính là tinh thần của một thời đại, đánh sập ngươi sẽ khiến cho cả Nhân Gian Đạo nháy mắt già đi vô số tuổi, không có sức sống...”
Hắn chậm rãi đứng lên, nhìn về phía mây trắng trôi nổi trong không trung rộng lớn, nỉ non: “Luân hồi? Đó sẽ là nơi thần bí như nào đây? Sinh linh sau khi chết, sẽ đến một mảnh thế giới khác sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
