“Cầu Nại Hà, Sông Vong Xuyên… Tên rất hay! Tràn đầy ý thơ!”
Nàng nói thầm, trạm dừng cuối cùng của nhân sinh là cái chết, mà nơi đây là giao giới giữa sự sống và cái chết, bỏ qua kiếp sống này, cùng với những si niệm và chấp niệm khi còn sống.
Thời gian không ngắn, đi tới đầu cầu Nại Hà, khi nhìn viên Tam Sinh Thạch kia, hàng người xếp hàng phía trước không nhịn được mà hô lên, thấy được bản thân mình kiếp trước như thế nào.
Dù sao ở đây cũng có rất nhiều người thông minh, có người nhịn không được mà lớn tiếng nói:
“Kiếp đầu tiên của ta, không có bất kỳ thiên phú gì cả! Mà sau nhiều lần luân hồi, trải qua đủ loại sự việc, mới dần dần hình thành thiên phú? Thì ra, đây chính là chấp niệm mà khi luân hồi ta tích tụ lại, đây chính là nguyên nhân xuất hiện thiên phú sao!?”
Mọi người lập tức trầm mặc.
Ngay cả Thiên Nhân cũng im lặng không nói gì, đứng trước Tam Sinh Thạch, chân tướng về thiên phú được lộ ra, thì ra nó kinh khủng tới thế.
Trong đám người đang xếp hàng có một người cực kỳ chua sót mở miệng nói,
“Bảy kiếp của ta đều tầm thường vô vị, rất lười biếng, thiên phú mới miễn cưỡng thành hình! Khó trách tư chất của ta không được tốt, sống khổ sở, cố gắng phấn đấu ở tầng dưới chót, còn oán trời trách đất, mắng ông trời bất công, không cho ta đầu thai tới nơi nào tốt một chút, thì ra là quả báo của việc không chịu cố gắng ở những kiếp trước!”
Một quý nhân quan lại mặc hoa phục thở dài nói,
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
