Trên cao, Địa Mẫu nương nương chậm rãi mở miệng, thánh quang lộ ra, chiếu sáng nhân gian, “Từ khi khai thiên lập địa cho tới nay, có vô số người có chiến lực nghịch thiên cũng như có vô số kinh tài tuyệt diễm. Chiến lực và tài năng của ta thấp, kém xa đám người Lôi Thiên Đế, Đạo Trường Sinh, Đế Kỳ, nhưng trước sau vẫn luôn đi theo bản tâm của mình, tin tưởng rằng đối xử tử tế với mọi người sẽ có hồi báo.... Ta từng cho rằng, người có được dân tâm sẽ có được thiên hạ, cho nên đã thành lập một mạch tín ngưỡng.”
“Hôm nay là đại hội bàn đào thành Thần, lễ thành Thánh Nhân, nhưng mà đây chỉ là chuyện thứ nhất....” Trên cao, giọng nói trong trẻo vang lên, vờn quanh thiên địa. Trong lúc đó một mặt Kính Tượng cũng đang chiếu lại hình ảnh của đại hội bàn đào đến với tam giới.
“Năm đó Minh Thổ Đại Đế Elmin, đã từng lập ý nguyện to lớn, khi thành Thần sẽ lập nên một giới tên là Minh thổ, là nơi trở vể của vạn vật quỷ hồn, nguyện cho thương sinh thiên hạ khi tử vong có thể hội tụ lại, sống cuộc đời thứ hai.”
Địa Mẫu nương nương nói một cách chậm rãi.
Xung quanh đều cả kinh, chẳng lẽ Địa Mẫu nương nương, cũng muốn mở ra một thế giới cho tam giới sao?
Manh Muội lẳng lặng nhìn phía dưới, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)