Thụ Cơ vuốt tóc, cười nói với cô: “Ngày mai cánh hoa rụng, cô có thể đến lấy gỗ rồi.”
Giản Hiểu Chi: “Cô không kết quả sao?” Cô còn nói muốn xin ít quả để ăn, nếm thử cảm giác làm nông dân.
Thụ Cơ: “Tôi không kết quả.”
Cứ vài năm cô ta sẽ có một lần động dục, cơ thể suy nhược, khả năng chiến đấu bằng 0, nếu không thụ phấn thì sẽ khó chịu trong ba bốn tháng, sau khi thụ phấn thì cánh hoa rụng cô ta mới có thể phục hồi trạng thái bình thường.
Giản Hiểu Chi gật đầu, trả lại cái xô, cầm que thủy tinh và cốc đong lên phòng thí nghiệm.
Vì tủ quá cao, lần này cô không nhảy nữa mà trực tiếp đặt đồ bên cạnh Đoạn Uyên.
“Tiến sĩ, tôi đã rửa sạch rồi.”
Đoạn Uyên đang chạm vào màn hình tính toán thành phần, nhất thời không để ý đến cô, Giản Hiểu Chi trèo lên bàn thí nghiệm ôm gối nằm xuống.
Một lát sau Đoạn Uyên chơi đùa với que thủy tinh, quay đầu nhìn cô, vẫn dùng giọng điệu trêu chọc như trước, giống như đang trêu mèo vậy: “Nhóc con.”
“Vừa nãy cô lấy đi làm gì vậy?” Đoạn Uyên vẩy vẩy những giọt nước trên que thủy tinh.
“Ồ” Giản Hiểu Chi trở mình, chậm rãi nói: “Mang đi để người ta thụ tinh rồi.”
Đoạn Uyên: “…”
Trên đời này tuyệt đối không có người thứ hai dám làm như vậy, mà là người duy nhất dám, nhìn thấy môi Đoạn Uyên mím chặt, ngón tay hơi dùng lực, que thủy tinh lập tức gãy thành mấy đoạn, phát ra âm thanh giòn tan.
Đoạn Uyên khẽ cười, u ám đi về phía cô: “Đã thích như vậy, hay là cô ăn nó luôn đi?”
Giản Hiểu Chi: “…”
Cô cảm thấy trán mình cũng hiện lên một chữ “Nguy.”
Nơi này không có nhà máy hay cửa hàng, tiếng tăm của Tiến sĩ vang xa gần, nhân loại không dám bén mảng đến đây, mọi thứ đều rất khan hiếm, cô thật sự không tìm được dụng cụ thụ phấn nào vừa tiết kiệm thời gian vừa tốn ít sức.
Nhưng mà, ăn que thủy tinh thì không thể được.
“Giờ đã khuya, lại đến thời gian học một kèm một của chúng ta” Giản Hiểu Chi ngồi dậy, lấy sáo gốm ra: “Nói thật, không có việc gì quan trọng hơn việc tôi dạy anh học thổi sáo đâu, tôi dạy anh xong đã, những việc khác để lát nữa tính.”
Đoạn Uyên nheo mắt lại, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nghiêm túc và chân thành của cô, đột nhiên cười khẽ một tiếng, ném que thủy tinh đã gãy vào thùng rác.
*
Ngày hôm sau, Giản Hiểu Chi như ý nguyện nhận được gỗ từ tay Thụ Cơ, lại hỏi mượn con chuột nhặt phế liệu một chcáiiếc cưa.
Gỗ cứng và dày, cưa thì bị gỉ với cùn, Giản Hiểu Chi cưa đến mức hoa mắt chóng mặt, ngón tay phồng rộp, sức lực cạn kiệt, mà mãi không đứt một khúc gỗ nào, còn chẳng cưa nổi một đường thẳng, cong queo méo mó.
“…”
Hỡi ôi, làm giường thật là gian nan.
Cô cưa mấy tiếng đồng hồ, ngẩng đầu lên liền thấy xung quanh có một đám quái vật đứng thành vòng tròn, biểu cảm của chúng có hơi kỳ lạ, giống như một bầy sói vây quanh một chú gà con, thắc mắc sao nó yếu đuối thế.
“Có gì khó đâu.” Lang Hình vừa nói vừa bẻ khúc gỗ ra, gọn gàng như bẻ thanh sô cô la vậy.
Cứ thế, Lang Hình không hiểu sao lại trở thành người công cụ.
Làm một chiếc giường nhỏ không khó, chỉ là không có đinh, nên cần tạo các phần lồi lõm để kết nối và ghép lại với nhau.
Ở trong viện nghiên cứu, thái độ của tiến sĩ phần lớn đại diện cho thái độ của lũ quái vật, bọn chúng thấy tiến sĩ càng ngày càng chiều chuộng cô gái nhân loại này, thêm nữa tính cách của cô rất tốt nên cũng dần dần thân thiết với cô hơn.
Không ít quái vật tiến lên giúp đỡ, giúp cô mài nhẵn mấy cái dằm trên ván gỗ, dựng lên chiếc giường gỗ nhỏ mà chúng chưa từng sử dụng và cũng chưa từng thấy.
Tầng dưới bận rộn rộn ràng, Đoạn Uyên đứng ở trên tầng chống cằm cúi đầu nhìn xuống.
Dáng người nhỏ nhắn của Giản Hiểu Chi gần như bị lũ quái vật cao lớn che khuất hoàn toàn, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy đôi má ửng hồng vì phấn khích và đôi mắt sáng lấp lánh của cô qua khe hở.
Trong đầu Đoạn Uyên đang tính toán gen sinh học và thành phần hóa học tạm dừng lại, hiếm khi bắt đầu suy nghĩ về những chuyện nhỏ nhặt mà trước đây anh cho là chẳng có ý nghĩa gì.
Tại sao cô ấy lại vui đến vậy?
Chỉ một khúc gỗ thôi có gì đáng chơi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

