Sự việc đổ máu đã không xảy ra trên đầu chúng, thậm chí còn chưa xảy ra, lũ quái vật thở phào nhẹ nhõm, lần lượt bước ra khỏi căn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, tụ tập bên hành lang xì xào bàn tán.
“Đêm qua làm tôi sợ chết khiếp, so với sức phá hoại của anh ta, chúng ta còn là quái vật gì nữa chứ.”
“Nhưng lần này Tiến sĩ hồi phục nhanh ghê, chắc tình hình không nghiêm trọng lắm đâu.”
“Không nghiêm trọng thì sao tối qua không thấy cậu dám ló mặt ra?”
“Cậu nghĩ tôi sợ anh ta à?” Một con quái vật mang gien thú dữ, thân hình vạm vỡ, tính tình hiếu chiến lại ưa sĩ diện, cất giọng khinh khỉnh không ai sánh bằng tiếp tục nói: “Anh ta còn chưa kịp nổ súng, tôi đã đấm vỡ đầu anh ta rồi, nếu anh ta không quản lý Viện nghiên cứu này, liệu anh ta có thể sống đến bây giờ không?!”
Hắn vừa dứt lời, một vòng quái vật xung quanh bỗng nhiên im lặng.
Giữa lũ quái vật vang lên tiếng hít vào ngắn ngủi, sau đó rơi vào im lặng.
Con quái vật da hổ sĩ diện cho rằng mình đã uy hiếp được chúng, đắc ý hớn hở, tiếp tục thừa thắng xông lên nói: “Nói thật, tay chân của anh ta chẳng bằng ngón tay cái của tôi, chỉ giỏi giết người và dọa bọn yếu đuối thôi. Nếu đánh nhau thật, các ngươi sẽ biết ai mới là cha của ai——”
Nhưng sau lưng hắn đột nhiên vang lên tiếng cười khẽ.
Lũ quái vật nín thở nghĩ thầm, con quái vật tự xưng là Hổ ca này tuổi còn trẻ, mới đến Viện nghiên cứu không lâu, bình thường khiêu khích bọn họ cũng thôi đi, nhưng giờ thì hay rồi, liều mạng nhảy nhót trước mặt hổ thật.
“Tôi đang nói về anh ta!” Quái vật da hổ chỉ run rẩy, chỉ bừa một người.
Lũ quái vật theo ánh mắt nhìn sang, thấy gã khổng lồ bùn đất Nick đứng đó.
Nick vì sự xuất hiện của Đoạn Uyên mà sợ đến rơi cả đầu, cái đầu màu xanh lá cây đầy rêu lăn lông lốc như một quả bóng đến bên chân Đoạn Uyên.
Đoạn Uyên cúi mắt nhìn thoáng qua, cái đầu đó lập tức nhắm nghiền mắt, biểu cảm đau đớn, cơ thể khổng lồ bằng bùn đất của gã đóng đinh tại chỗ, không cử động, chẳng dám nhặt lại đầu mình, như thể sắp “chết” ngay tại chỗ.
Cảnh tượng này có phần buồn cười.
Giản Hiểu Chi nhặt cái đầu đó lên, giống như lần trước đưa cho Nick, kết quả là gã cứng đờ như một tấm bia đá, đến mức có thể cắm nhang lên mà cúng, thậm chí còn không dám đưa tay ra đón lấy cái đầu của mình.
Giản Hiểu Chi chẳng hiểu ra sao, liền nhét cái đầu to đó vào tay gã.
Kết quả là thân hình bùn đất khổng lồ lập tức nứt ra, vỡ thành nhiều mảnh rơi xuống đất, chỉ một lát sau, giống như tảng băng tan chảy thành nhiều vũng nước bùn.
Thật sự là chết tại chỗ.
“...A?”
Chẳng lẽ là cố ý ăn vạ? Giản Hiểu Chi có cảm giác giống như vừa làm hỏng một món đồ triển lãm trong viện bảo tàng, lại còn là trước sự chứng kiến của mọi người.
Cô suy nghĩ một lúc, càng cảm thấy hình như mình đã vô tình làm Nick “chết”.
Giản Hiểu Chi lập tức ngồi xổm xuống, lấy tay nghề vụng về nặn đất sét của mình ra, cố gắng nặn đống bùn kia lại, định nặn Nick trở về hình dáng ban đầu.
Tiến sĩ rất ít khi xuống tầng hai, nếu không có việc gì quan trọng tuyệt đối sẽ không xuống, lũ quái vật đều nín thở chờ Tiến sĩ nổi giận giết sạch chúng, chúng cũng không thể thoát.
Sau đó, chúng thấy Đoạn Uyên nhàn nhã dựa vào lan can, ánh mắt rũ xuống dừng lại trên người cô gái loài người kia.
“...”
À, chúng còn nhìn ra được một chút hiền hòa trong biểu cảm của Tiến sĩ, giống như người lớn dắt nhóc con ra ngoài dạo chơi, nhóc con nhất thời thích thú chơi bùn, người lớn kiên nhẫn đứng bên cạnh nhìn bé chơi.
Giản Hiểu Chi bị coi là nhóc con chơi bùn ngây thơ trong lòng gần như phát điên lên, xung quanh toàn là những kẻ đứng xem, chẳng ai chịu lên giúp, mạng người quan trọng như vậy, nhân tình lại lạnh lùng đến thế?
Cô cảm thấy gã khổng lồ bùn đất này thật sự “xong” rồi, bùn nhão thế này làm sao tụ lại được.
Sự kiện này khiến Giản Hiểu Chi hiểu rõ được ý nghĩa của câu “Đừng đưa đầu cho tôi, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là chết.”
“Phải làm sao?” Giản Hiểu Chi quay sang cầu cứu Đoạn Uyên.
Đoạn Uyên chỉ khẽ “ừm” một tiếng, ánh mắt rời khỏi cô, dừng lại trên vũng bùn.
Ngay giây tiếp theo.
Chỉ thấy vũng bùn đó nhanh chóng đông lại thành hình, lại biến thành một bức tượng bùn khổng lồ đờ đẫn.
“...”
Đây là thao tác gì thế, sao cô có chút không hiểu nổi.
Đoạn Uyên chắc nghĩ rằng cô đã chơi thỏa thích, liền tiếp tục đi xuống tầng một.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)