06.
Năm thứ năm ở Nghiêm gia, Ngụy Diên Chi viết thư cho ta và nói chờ huynh ấy hoàn thành Điện thí (Bằng với Thi Đình) là ta có thể về nhà. Bết được tin này, ta không nhịn được mà khóc lớn.
Phụ mẫu vẫn luôn lừa gạt ta. Bọn họ nói rằng đợi đến khi hoa lê nở là ta có thể trở về nhưng hết năm này qua năm khác. Ta bị các công tử tiểu thư Nghiêm gia bắt nạt nhưng phụ thân vẫn không có can đảm chống đối lại Nghiêm Thừa tướng – người dưới một người trên vạn người.
Trở về nhà, nhìn hoa lê nở rộ khắp sân đã trở thành ngày ta mong đợi nhất.
Những điều này ta chưa bao giờ nói với Nghiêm Đình Chi. Phong thư này lại nói rõ những suy nghĩ trong lòng ta. Từ khi còn nhỏ, khi ta và Ngụy Diên Chi trông cây lê trước nhà vừa nói rằng ta rất lo lắng việc Ngụy Diên Chi học hành chăm chỉ nhưng không có kết quả.
Nghiêm Đình Chi nhíu chặt chân mày, không kiên nhẫn mà ngắt lời ta: ''Sao cô nhận được thư của hắn?''
Ta cong mắt, sờ cây trâm trên đầu: ''Hàng tháng phụ mẫu sẽ gửi ít đồ đến phủ Thừa tướng cho ta. Thư của Diên Chi để trong bọc quần áo. Cây trâm này cũng là của Diên Chi tặng. Huynh ấy nói chờ xong Điện thí là ta có thể về nhà rồi!''
Phụ mẫu đều biết chuyện nên cũng không cần giấu diếm làm gì.
Sắc mặt Nghiêm Đình Chi âm trầm đến mức đáng sợ: ''Cô muốn về nhà cũng không cần vòng vo như vậy!''
Đến tận khi ta rời khỏi thư phòng. . . Ta nghe thấy tiếng bát sứ rơi xuống đất thật sự rất chói tai. Huynh ấy ném bát canh ta nấu.
Ta không nhịn được mà nhếch khóe miệng. Năm đó, tóc dài thêm nên càng khiến ta duyên dáng hơn lúc trước.
Cuối cùng, ta nở nụ cười: ''Đúng, từ nay về sau cô không cần phải học thuộc lòng tổ huấn Nghiêm gia rồi!''
Trong mắt nàng ta đỏ ửng.
Sau khi trở về Lạc gia không lâu, có tin bài thi của Ngụy Diên Chi bị thành tên của Tôn Sơn. Huynh ấy là con nhà quan, lại học hành chăm chỉ, bị người ta chê cười. Còn Tôn Sơn lại là một môn sinh của phủ Thừa tướng tham dự khoa cử này.
Mẫu thân đau lòng ôm lấy ta: ''Chúng ta định chờ Diên Chi thi xong Điện thí, lấy lý do đính hôn để đưa con về nhưng đứa bé kia mạng khổ, bài thi lại bị người ta thay thế!''
''A Xu, Ngụy gia Phu nhân nói với nương rằng cứ sắp xếp chuyện vui vể tránh rủi ro!''
Ta nằm gối đầu lên chân nương, thấp giọng nói: ''Nương, Xu Nhi không lấy chồng mà phụng bồi nương không được sao ạ?''
Mẫu thân vuốt tóc ta: ''Con và Diên Chi là chỉ phúc vi hôn đó!''
Bà ấy nói ta đã qua cập kê hai năm rồi. Nhưng thật ra ta mới sắp mười lăm mà thôi. Có lẽ Lạc Phu nhân đã quên hoặc cố ý quên, ta không phải là nữ nhi yêu quý của bà ấy, con gái của bà ấy quả thật đã qua cập kê hai năm rồi.
Mười mấy năm qua, người Lạc gia chưa bao giờ quên nàng ấy. Từ lúc ta được ôm về phủ, ta không còn là chính ta nữa. Ta dùng cái tên ‘Lạc Xu’ này mà nhận được vô số sủng ái, thậm chí cả thanh mai trúc mã của nàng ấy nữa.
Nhớ lần đầu tiên gặp Ngụy Diên Chi, huynh ấy đã nhìn ta nghi ngờ hỏi: ''Đây không phải là Xu Nhi muội muội, có phải nương đã nhầm rồi không?''
Phu nhân hai gia đình đều cười. Bọn họ nói ta chính là Lạc Xu sau này sẽ ở bên cạnh huynh ấy.
Ý của phụ mẫu sao có thể làm trái chứ? Ta nằm trên đầu gối của Lạc phu nhân, từng giọt nước mắt rơi xuống y phục của bà: ''Nương, con sẽ gả cho Diên Chi!''
Nương nhìn ta cười, qua bóng dáng ta, bà ấy có thể nhìn thấy cuộc đời của một cô bé đã sớm kết thúc nhưng lại được kéo dài thêm.
Hai nhà Ngụy Lạc quyết định kết thân.
Bệnh tình của Ngụy Diên Chi cũng dần thuyên giảm. Sau khi khỏi bệnh, huynh ấy cuối cùng cũng có thể mắng chửi người: ''Họ Nghiêm hoang dâm vô sỉ, cả nhà giống như giòi bọ, sớm muộn gì cũng chết hết!''
Ta lẳng lặng đứng nghe không dám bình luận gì. Mấy năm ta ở phủ Thừa tướng, tháng năm nhạt nhòa như sướng sớm.
Nghiêm Đình Chi chưa bao giờ là giòi bọ, huynh ấy vừa xuất hiện dường như đã đánh cắp con tim ta rồi.
Cho dù hàng năm Ngụy Diên Chi vẫn tặng trầm cài cho ta nhưng ta biết rằng đối với ta, huynh ấy mãi là Ngụy tỷ tỷ.
Ngày Ngụy gia chuẩn bị sinh lễ, phụ mẫu cực kỳ vui mừng nhưng cũng chính ngày đó, Nghiêm gia đã đến sớm một bước, đã mang rất nhiều sính lễ quý trọng vào Lạc gia.
Ngụy Diên Chi khom người chào phụ thân ta: ''Vãn bối muốn cầu thân Lạc Xu, mong Lạc đại nhân tác thành!''
Phụ thân ta đáp ứng. Thế nhưng sau một đêm, mái tóc phụ thân đã bạc trắng.
Quyền uy của Nghiêm gia ngút trời nhưng tiếng xấu vang gia, ai dám tùy tiện qua mặt chứ?
Ta trốn sau rèm châu, nhìn nam nhân cao lớn như tùng lại hạ thấp bản thân mà cầu hôn ta, đột nhiên ta nhớ lại những lời Nghiêm Minh Châu nói: ''Ca ca của ta thích cô, nếu không thì huynh ấy sẽ chẳng uống canh cô nấu dù chỉ một ngụm đâu!''
Hóa ra, thích một người cũng không nhất định phải nói ra. Chuyện hai nhà Lạc Nghiêm đính hôn ai cũng biết. Ngụy Diên Chi phát điên, huynh ấy leo tường, khuyên can ta: ''Vì sao, vì sao chứ? Nghiêm gia đã nhiều lần gây khó dễ với ta như vậy. Xu Nhi, hai chúng ta lưỡng tình tương duyệt, ta đưa muội đi bỏ trốn, cách xa khỏi chỗ thị phi này nhé?''
Hoa lê rơi lả tả, đây chính là cây mà chúng ta trồng hồi nhỏ. Ta ấp úng nói: ''Diên Chi, muội. . . muốn gả cho huynh ấy. Muội thích huynh ấy!''
Huynh ấy như bị sét đánh, ngã xỉu xuống đất.
Sau khi kết thân với Nghiêm gia, Lạc gia một bước lên mây, phụ thân ta cũng thăng chức.
Nhưng không bao lâu sau, tân đế lên ngôi, các trọng thần trong triều liên hợp thượng tấu chuyện Nghiêm Thừa tướng tham ô, phản quốc cùng lạm sát kẻ vô tội đều được lôi ra.
Trong một đêm, tội danh của Nghiêm gia chồng chất.
Phụ thân ta cũng là một trong sốt những người dâng tấu tố cáo. Ông nhân lúc Nghiêm gia gặp khó khăn cũng hủy bỏ hôn ước giữa ta và Nghiêm Đình Chi.
Hình phạt cho Nghiêm gia là ngũ mã phanh thây, chỉ có mình Nghiêm Đình Chi còn sốt sót, cả nhà đã dùng kim bài miễn tử duy nhất mà bảo vệ mạng sống của huynh ấy.
Ngày hành hình, Nghiêm Đình Chi tự tay giết chết mấy chục miệng ăn của Nghiêm gia để họ không phải chịu nỗi khổ ngũ mã phanh thây.
Sau đó, chuyện hành hình này đã trở thành trà dư tửu hậu,. Bọn họ nói, Nghiêm gia ác giả ác báo. Con trai giết cha, đúng là báo ứng.
Và năm đó, quần thần cùng nhau ăn mừng, chuyện Ngụy Diên Chi bị người ta tráo bài thi cũng được làm sáng tỏ, huynh ấy được vào triều làm quan.
Ngụy Diên Chi bệnh nặng mới khỏi, tới cửa cầu thân, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ: ''Mặc kệ Xu Nhi đã từng thích ai. Mọi chuyện đều là quá khứ rồi. Nếu muội đồng ý thì muội là thê tử duy nhất của ta.''
Vẻ mặt ta hoảng hốt.
Ngày Ngụy Diên Chi mang sính lễ vào Lạc gia cũng là ngày Nghiêm Đình Chi trở thành thứ dân quỳ trước cửa Lạc gia ba ngày chờ phụ thân ta tương trợ.
Huynh ấy đã từng cao ngạo, tôn quý như thế nào thì giờ đây đã không còn gì. Sau đó, huynh ấy vào cung làm thái giám.
Ai ngờ con trai của tội thần này so với phụ thân mình càng xảo ngôn lệnh sắc hơn. Trong bốn năm ngắn ngủi, huynh ấy không chỉ trở thành tổng quản thái giám mà còn biến Hoàng đế thành bù nhìn.
Những người lúc trước mưu hại Nghiêm gia cũng không có kết quả tốt. Cuối cùng chỉ còn lại Lạc gia.
Bây giờ, rốt cuộc huynh ấy cũng đã ra tay với Lạc gia rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

