Tuyết lớn như vậy, nếu Điện hạ vì muốn cầu cô nương hồi tâm chuyển ý thì thời gian ngồi lại cũng quá ngắn, đến ngay cả chén trà cũng chưa kịp uống.
Còn nếu không phải đến cầu thân thì có đại sự gì gấp gáp mà Vương gia phải mạo hiểm đội tuyết đến nói vài ba câu rồi đi?
Hạnh Hoa một tay cầm đèn, ánh mắt chăm chăm nhìn chủ tử.
Ngu Ninh Sơ đội mũ trùm, cổ áo lông cáo bồng bềnh cùng ánh đèn mờ nhạt vừa vặn che giấu khuôn mặt ửng đỏ của nàng.
Trong lòng còn đang rung động vì hơi thở ấm áp của hắn, cũng vì câu nói kia của hắn.
Gió lớn cuốn bông tuyết dưới mái hiên rơi xuống, Ngu Ninh Sơ không trả lời câu hỏi của Hạnh Hoa, một bên đi dọc theo hành lang đi về hậu viện, một bên ngẩng đầu nhìn tuyết rơi ngoài sân.
Không thể nghi ngờ, mùa đông ở Kinh Thành lạnh hơn nhiều so với Dương Châu, đôi khi lạnh đến khó chịu nhưng gió tuyết tung bay lại là cảnh tượng đáng nhớ, là vẻ đẹp độc đáo và lãng mạn của miền Bắc.
Tống Trì thật sự đứng nhìn tuyết cả buổi chiều sao? Hắn thực sự nhìn thấy hình ảnh của nàng trong đó sao?
Trước đây, nàng cho rằng Tống Trì khinh thường nàng nên mới hành xử không đúng mực với nàng.
Nhưng nếu hắn thật sự khinh thường nàng thì sao hắn lại đến cầu thân như đã hẹn.
Hắn còn cố ý để bệnh tình nặng thêm để dẫn Hoàng Thượng đến nói chuyện với nàng.
Trước mặt Đại biểu ca, hắn còn thổ lộ tình cảm của mình nhưng vẫn quân tử không nói ra tên nàng.
Trong cơn mưa bão, hắn đã bảo vệ nàng.
Trong tuyết rơi lạnh giá, hắn lại tới lần nữa.
Giờ thì hay rồi, sau này mỗi lần nghe tiếng mưa hay là ngắm tuyết rơi nàng đều sẽ không kìm được mà nghĩ đến hắn.
Trở lại khuê phòng, Ngu Ninh Sơ nằm trên giường đã nhét thang bà tử, lăn qua lộn lại ý đồ đuổi bóng dáng Tống Trì ra khỏi đầu nhưng vẫn không được.
Trước năm mới, Tống Tương tự mình đến đưa thiệp mời ngu Ninh Sơ đến Đoan Vương Phủ dự tiệc tân niên ngày mùng tám tháng giêng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

