Ngày thứ hai sau khi Trịnh Hoàng Hậu vào Kinh, ngoài thành bốn con khoái mã phong trần mệt mỏi chạy đến Kinh Thành.
Hai huynh đệ Thẩm Mục, Thẩm Dật trải qua hai năm rèn luyện ở bên ngoài cuối cùng cũng được Hộ Quốc Công thả về.
Đến khi phu thê Thẩm Minh Lam và Tào Kiên ôm Đôn ca nhi ra cổng thì thấy xe ngựa của nàng.
Thẩm Minh Lam cười cười bỏ lại trượng phu và nhi tử leo lên xe ngựa của Ngu Ninh Sơ.
Ngu Ninh Sơ còn muốn trêu chọc nam oa nhi thất vọng hỏi: “Sao biểu tỷ không ôm Đôn ca nhi tới đây đi cùng chúng ta?”
Thẩm Minh Lam biết biểu muội thích nhi tử của mình nhưng hiện tại hầu như ngày nào nàng cũng ở chung với nhi tử nên thỉnh thoảng nàng cũng muốn được tự do để th ở dốc nên chỉ nhẹ nhàng giải thích: “Nếu tỷ ôm nó lại đây thì làm sao tỷ nói chuyện với muội được, cứ để nó cho tỷ phu của muội đi.
Ai, muội và A Tương đều chưa thành thân, chưa hiểu nổi khổ làm mẫu thân vất vả như thế nào đâu.
Tỷ còn đang hối hận vì gả quá sớm, nếu chưa gả thì tỷ chỉ cần ăn uống vui chơi không cần quan tâm chuyện gì cả!”
Nàng liên tục thở dài ba hơi chọc Ngu Ninh Sơ cười: “Muội thấy tỷ cũng chỉ thuận miệng than thở tí thôi chứ tỷ phu tốt với tỷ biết bao nhiêu, tỷ bỏ được à.”
Thẩm Minh Lam không muốn nhắc đến trượng phu nhi tử nữa, nàng cùng Ngu Ninh Sơ nói sang chuyện khác.
Hai chiếc xe ngựa rất nhanh đã đi tới Hộ Quốc Công Phủ, ba người mang theo hài tử quen thuộc đi vào sảnh đường.
Còn chưa vào tới nơi thì nghe bên trong truyền đến tiếng trách móc của Tống Tương: “Nhị biểu ca vẫn nên quan tâm hôn sự của mình trước đi, không cần quan tâm đ ến chuyện của muội!”
Thẩm Minh Lam kinh ngạc nhìn về phía Ngu Ninh Sơ: “Sao A Tương lại đến nhanh như vậy?”
Ngu Ninh Sơ suy đoán: “Có lẽ trùng hợp hôm nay tỷ ấy đến thăm Nhị cữu mẫu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

