Sáng sớm, Ôn ma ma rửa mặt xong liền đi ra tiền viện.
Lúc bà đi đến hành lang ngoài tiền viện thì thấy Vi Vũ đang đứng dưới mái hiên kêu tiểu nha hoàn mang nước xuống.
Vi Vũ cũng không biết cô nương có muốn Ôn ma ma biết chuyện này hay không nên nàng tạm thời giấu bà chỉ nhẹ giọng trả lời: “Đêm qua, cô nương ngủ không được ngon nên sáng nay có thể sẽ dậy muộn một chút ạ.”
Ôn ma ma gật gật đầu.
Lúc này, Hạnh Hoa cũng tới để thay ca cho Vi Vũ đi ăn sáng.
Ôn ma ma, Hạnh Hoa cùng chờ đợi ở trong sảnh đường.
Không lâu sau, Vi Vũ đi ăn sáng xong trở về. Ba người tiếp tục chờ đợi cho đến khi mặt trời đã cao hơn mái nhà mà cô nương vẫn chưa dậy.
Ôn ma ma cảm thấy không đúng.
Hôm nay là sinh nhật của cô nương, phu thê Cữu lão gia, Minh Lam cô nương và An Nhạc Công Chúa nhất định sẽ tới.
Nếu cô nương còn không mau chóng dậy chuẩn bị chỉ sợ không kịp mất.
Ôn ma ma tự mình đi vào nội thất để gọi cô nương dậy.
Trong nội thất có đặt chậu than nên cả phòng ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài nhưng đốt than cả đêm cũng làm cho cả phòng trở nên ngột ngạt.
Tia nắng xuyên qua cửa sổ lưu ly chiếu xuống mặt đất thành một dải sáng vàng.
Khuê phòng thiếu nữ được trang trí tao nhã, phía bắc đặt một chiếc giường mới đóng năm ngoái.
Màn lụa thêu hoa màu trắng lẳng lặng buông xuống, loáng thoáng lộ ra một tấm chăn gấm thêu hình sa thạch trên nền đỏ.
Ôn ma ma nhẹ nhàng đi tới bên giường, nhẹ nhàng mở màn trướng ra liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngu Ninh Sơ Lộ ở ngoài chăn đỏ bừng, môi có chút khô.
Ôn ma ma trong lòng nhảy dựng, đặt bàn tay lên trán Ngu Ninh Sơ kiểm tra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)