Trời tối sớm, người cũng đi ngủ sớm.
Người gác cổng ở Ngu trạch vừa chui vào chăn chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng đập cửa.
Người gác cổng vô cùng ngạc nhiên.
Lão gia nhà hắn không có chức quan, ngoại trừ Cữu lão gia, Biểu cô nương và An Nhạc Công Chúa thường hay lui tới thì hầu như không có người khác đến nơi này.
Không biết ai lại tới giờ này nhỉ?
Người gác cổng nhanh nhẹn mặc quần bông, vừa cột tóc vừa chạy ra ngoài.
Tất nhiên, hắn không trực tiếp mở cổng ngay mà đưa đèn nhắm vào khe cửa, nheo mắt nhìn ra ngoài hỏi: “Ai đấy?”
Tống Trì đứng trước cửa, thấp giọng nói: “Bổn Vương.
Bổn Vương có việc muốn gặp cô nương nhà các ngươi ngay bây giờ, ngươi nhanh đi thông truyền đi.”
Bổn Vương?
Hiện tại, Kinh Thành chỉ có một vị Vương gia duy nhất.
Người canh cửa lộp bộp trong lòng.
Người ngoài không biết nhưng hắn biết ngày mùng mười Đoan Vương đến cửa cầu thân lại bị cô nương nhà hắn cự tuyệt.
Tối ngày hôm đó, Đoan Vương lại đến thêm một chuyến nữa nhưng lại bị cô nương đuổi về không lâu sau đó.
“Không phải nô tài không muốn đi bẩm báo nhưng mà giờ này cô nương có thể đã ngủ rồi ạ.” Đến thăm người khác vào ban đêm là chuyện không thích hợp, người gác cổng cố gắng giải thích.
Tống Trì: “Bổn Vương có việc gấp, tối nay nhất định phải gặp nàng ấy.
Ngươi cứ mở cửa trước để Bổn Vương đi vào chờ ở trong viện rồi đi mời nàng ấy đến đây.”
Vì không để cho người ta phát hiện nên xe ngựa của bọn họ dừng ở trong ngõ nhỏ phía trước, hắn và Chiêu Nguyên Đế đi bộ tới bên này.
Tuy rằng lúc này trời tối đen nhưng còn chưa đến giờ giới nghiêm, nếu có người đi ngang qua phát hiện bọn họ canh giữ bên ngoài cửa Ngu gia sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của Ngu Ninh Sơ.
Người gác cổng cũng hiểu đạo lý này hơn nữa ngoài cửa là Vương gia, chỉ sợ cô nương cũng không dám để Vương gia đứng đợi ngoài cửa huống chi là hắn.
Sau đó, cửa trước Ngu trạch liền mở ra.
Tống Trì cùng Chiêu Nguyên Đế nhìn nhau sau đó hai người trước sau đi vào.
Người gác cổng thấy bên cạnh Đoan Vương còn có một người đi cùng.
Dưới ánh trăng, người nọ mặc một thân cẩm bào đầu đội khăn vải vô cùng bình thường nhưng bộ dáng của hắn lại có chút tương tự với Đoan Vương.
Nếu hắn không biết Tống Nhị gia ở Thái Nguyên bên kia đã quy Phật thì hắn còn cho rằng Đoan Vương mang theo phụ thân đến cầu thân lần nữa.
“Xin hỏi Điện hạ đây là…?” Người giữ cửa khom lưng khẩn trương hỏi.
Đại cô nương là chủ của nhà này, nếu hắn đưa ngoại nam không rõ lai lịch đi vào chỉ sợ sau này cô nương sẽ trách tội hắn.
Người canh cửa bảo hai người đứng ở đây đợi một chút còn hắn cầm đèn chạy nhanh về phía hậu viện.
Cảnh vật xung quanh vô cùng yên tĩnh, Tống Trì ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời.
Ngày mai chính là mười lăm tháng chạp, mặt trăng sắp viên mãn.
“Bá phụ, không bằng để cháu tự mình nói chuyện với nàng, người cứ trở về trước đi ạ.” Tống Trì lại lên tiếng thỉnh cầu.
Bởi vì hai người đang ở ngoài cung nên tạm thời hắn thay đổi xưng hô để tránh tai vách mạch rừng.
Chiêu Nguyên Đế khoát tay áo không muốn nói nhiều.
Tống Trì che môi, thấp giọng ho khan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

