Ngu Ninh Sơ thắng Tống Trì ba ngày liên tiếp và càng ngày càng khó thắng.
Điều này làm cho nàng bắt đầu lo lắng khi nàng thua Tống Trì sẽ đưa ra những yêu cầu quá phận.
Cùng lúc đó, Ngu Ninh Sơ cũng có một loại hưng phấn khi gặp kỳ phùng địch thủ làm cho những ngày buồn tẻ trên thuyền của nàng trở nên thú vị hơn.
Kỳ nghệ của Tống Trì càng ngày càng tốt, mỗi lần thắng hắn Ngu Ninh Sơ đều cảm thấy rất sung sướng.
Sáng hôm đó, sau khi rửa mặt và dùng qua điểm tâm thì Ngu Ninh Sơ lại đến tiểu sảnh chơi cờ với Tống Trì.
Hạnh Hoa ở lại thu dọn phòng xong thì đi ra đứng bên cạnh nàng xem hai người đánh cờ.
Nếu đổi lại là Ôn ma ma hoặc Vi Vũ thì họ sẽ cảm thấy chuyện hai người ngày ngày ngồi đánh cờ với nhau sẽ rất bất thường nhưng Hạnh Hoa lại không cảm thấy như vậy.
Ở Dương Châu, nàng chưa từng học qua bất kỳ quy tắc khắt khe nào cho nên đến bây giờ nàng vẫn chưa phát hiện Tống Trì đối xử rất đặc biệt với Ngu Ninh Sơ.
Ván cờ này kéo dài nửa canh giờ vẫn không phân ra thắng bại.
Giữa mùa hè khí trời càng ngày càng nóng bức khó chịu, trán Ngu Ninh Sơ cũng đã lấm tấm mồ hôi.
Hạnh Hoa cầm quạt nhẹ nhàng quạt cho nàng.
Tống Trì ngước mắt lên chỉ thấy hai má Ngu Ninh Sơ ửng hồng, tóc mai trên trán nhẹ nhàng bay lên theo gió còn đôi mắt trong trẻo thì nhìn chằm chằm bàn cờ.
Ánh mắt Tống Trì một lần nữa lại rơi vào bàn cờ.
Trong lòng Ngu Ninh Sơ hơi hoảng, ngón tay mảnh khảnh cầm chặt quân cờ trắng lại không tìm được bất kỳ đường xoay chuyển nào.
Lúc này, Tống Trì quay sang nói với Hạnh Hoa: “Ngươi đi cắt một quả dưa mang đến đây rồi đưa quạt của ngươi cho ta.”
Hạnh Hoa nhìn thôi cũng đã thấy mệt mỏi nên các chủ tử muốn ăn chút dưa giải khát cũng là chuyện bình thường.
Ngu Ninh Sơ nghĩ mãi không ra nên dứt khoát nhận thua.
Tâm tình nàng không tốt, trên mặt không có chút ý cười, môi anh đào mím chặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

