Bình thường, khi người ta nghe tin phụ thân bệnh nặng chắc chắn sẽ khóc.
Nhưng Ngu Ninh Sơ lại không thể khóc ra một giọt nước mắt nào.
Nàng biết mình nên giả bộ một chút nhưng nghĩ đến nụ cười của Ngu Thượng khi định gả nàng cho một lão nam nhân tàn bạo thì Ngu Ninh Sơ lại không thể nào giả vờ được.
“Cữu mẫu, con…”
Nàng còn chưa nói xong, Tam phu nhân đã ôm nàng vào trong ngực ôn nhu nói: “Con không muốn khóc thì không cần miễn cưỡng mình.
Ở trước mặt ta, con không cần phải giả bộ.
Sau khi giãi bày với cữu mẫu xong, Ngu Ninh Sơ nhận lấy thư và mở ra.
Thư này là do quản sự thân cận bên người Ngu Thượng viết kể lại sự việc lúc Ngu Thượng rơi xuống nước.
Quản sự cũng trình bày rằng ông đã mời danh y ở Dương Châu chẩn trị cho Ngu Thượng.
Về cơ bản thì Ngu Thượng không có ngoại thương gì nghiêm trọng nhưng có thể do ảnh hưởng của vết thương ở đầu nên tới giờ ông vẫn chưa tỉnh.
Nếu Ngu Thượng có thể tỉnh thì sẽ không có vấn đề gì lớn, chỉ sợ ông sẽ tiếp tục hôn mê như vậy.
Bức thư này được viết nửa tháng trước, nhờ tiểu quan dịch trạm vượt hơn bốn trăm dặm vội vàng đưa đến kinh thành.
Bức thư này được gửi kèm với một bức thư khác trình bày sự việc của Ngu Thượng gửi lên triều đình.
Nếu ông hôn mê quá lâu thì sẽ không giữ lại được chức quan và triều đình phải an bài một quan viên khác đến đảm nhiệm vị trí của ông.
Còn Ngu Thượng có bao nhiêu thời gian thì phải phụ thuộc vào Lại Bộ và Chính Đức Đế quyết định.
Quản sự có thể gửi kèm thư cho người nhà của Ngu Thượng cũng là nể mặt Bình Tây Hầu phủ cho nên mới được đóng dấu gửi đi.
Nửa tháng trôi qua, bệnh tình của Ngu Thượng chắc chắn đã có tiến triển mới.
Nếu Ngu Thượng chỉ hôn mê vài ngày liền tỉnh thì Ngu Ninh Sơ không cần trở về thăm nhà.
Nhưng ngặt nỗi, lúc này ở kinh thành không một ai biết rốt cuộc Ngu Thượng có tỉnh hay chưa.
Vậy nên, sau khi nhận được thư này thì Ngu Ninh Sơ phải mau chóng khởi hành trở về Dương Châu để thăm ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
