Ngày 15 tháng Chạp là ngày làm việc cuối cùng của quan viên trong năm nay.
Qua ngày mai, các quan viên sẽ bắt đầu kỳ nghỉ Tết kéo dài một tháng.
Chiều hôm đó, Thẩm Tam gia trở về sớm hơn so với mọi ngày, thần sắc cũng thoải mái hơn bình thường.
Tâm tình của Thẩm Dật lại không được tốt như phụ thân hắn.
Sang năm, hắn và Nhị ca Thẩm Mục đều phải tham gia kỳ thi võ đầu xuân.
Mặc dù, tiên sinh trong phủ đã được nghỉ nhưng Đại bá phụ, Nhị bá phụ cùng với phụ thân hắn cũng được nghỉ.
Họ sẽ thay phiên nhau kiểm tra đốc thúc việc học hành cả văn lẫn võ của hắn và Nhị ca.
Thẩm Dật nhìn về phía muội muội, cười nói: “Ca đang lo lắng không biết cái mụn bên khóe miệng của muội có để lại sẹo không thôi.”
Thẩm Minh Lam: …
Trong thời gian này tiết trời có hơi nóng, nàng không để ý ăn hơi nhiều đồ sấy nên khóe miệng bị mọc lên một cái mụn.
Ngày mai là ngày khai trương cửa hàng của biểu muội rồi mà cái mụn này vẫn không chịu biến mất làm Thẩm Minh Lam rối rắm không biết phải làm sao.
“Muội đang buồn thúi ruột mà ca còn trêu muội nữa!”
Thẩm Minh Lam lấy ra một hạt dưa từ đ ĩa trái cây sấy khô trên bàn trà ném về phía Thẩm Dật.
Tam phu nhân: “Được rồi, sắp là đại cô nương đến nơi rồi mà còn không chịu chú ý quy củ gì hết.
Con nhìn A Vu muội muội của con đi, ta thấy nàng còn hiểu chuyện hơn con nhiều đấy.”
Ngu Ninh Sơ cười nói: “Này cũng là do biểu ca chọc biểu tỷ trước mà, sao cữu mẫu lại trách tỷ ấy được ạ.”
Cô nương đều yêu thích cái đẹp, biểu ca sao lại cố ý chọc vào vết thương lòng của tỷ ấy chứ.
Tam phu nhân cũng quay sang trừng mắt nhìn nhi tử một cái.
Thẩm Dật biết mình sai liền đứng lên hành lễ xin lỗi muội muội.
Sau khi Thẩm Tam gia thay xong xiêm y đi ra, Tam phu nhân lệnh nha hoàn bày cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
