Tống Trì được phong quan
Tống Tương ngồi sát cửa sổ ngay lập tức ngó đầu ra ngoài xem.
Thẩm Minh Lam trực tiếp đứng lên, một tay chống mặt bàn một tay vịn bả vai Tống Tương nhìn ra ngoài.
Ở bàn đối diện, Tống Trì ngồi nhìn về phía cửa sổ, Thẩm Dật đứng dậy đi tới phía sau hắn.
Ngu Ninh Sơ cũng muốn xem bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đổi lại là trước khi gặp được Lương thị, Ngu Ninh Sơ cho dù tò mò cũng sẽ nhịn, tuân thủ lễ nghi của cô nương.
Nhưng hiện giờ, nàng đã nghĩ thoáng hơn nhiều.
Hơn nữa Tống Tương, Thẩm Minh Lam đều đang xem, vì thế Ngu Ninh Sơ cũng rời khỏi chỗ ngồi, đi đến phía sau Tống Tương.
Trên đường cái, cách bốn căn nhà từ chỗ bọn họ ngồi có có bảy người ăn mặc quan binh đang bao vây hai nam nhân.
Hai người nam nhân cầm dao trong tay đang cực lực chống cự với quan binh.
Một người trong số đó vẫn còn bế một đứa trẻ một hoặc hai tuổi trên tay.
“Là Cẩm Y Vệ.” Tống Tương thần sắc ngưng trọng nói.
Trong lòng Ngu Ninh Sơ cả kinh, nàng luôn sống trong khuê phòng nhưng cũng nghe nói qua uy danh của Cẩm Y Vệ.
Bon họ chỉ phụng lệnh của Hoàng thượng để tuần tra truy bắt tội phạm.
Vô luận là vụ án nào, Cẩm Y Vệ đều nhận lệnh trực tiếp từ Hoàng thượng nên các quan phủ nha môn khác không có quyền can thiệp.
Thậm chí mục tiêu truy bắt của Cẩm Y Vệ cũng có thể là quan viên.
Bảy Cẩm Y Vệ đao pháp thành thạo, chiêu thức tàn nhẫn như muốn lấy mạng của hai người này.
Hai người bị đám đông vây quanh, rơi vào tình thế bất lợi nhưng mỗi người đều dũng mãnh không hề tỏ ra sợ hãi, đao quang lóe ra làm mọi người nhìn hoa cả mắt.
Đột nhiên, một ống tay áo dài đưa tới ngăn chặn tầm mắt của ba cô nương.
Ba người đồng thời nhìn qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
