Giáo viên hướng dẫn kể, vào học kỳ hai năm nhất, có người đã tài trợ cho Hồ Duy Cường, bao trọn học phí và sinh hoạt phí, giúp ông ta không còn phải lo cái ăn cái mặc, có thể yên tâm học hành.
Các thầy cô đều mừng cho ông ta, bởi vì Hồ là một hạt giống tốt, học hành đàng hoàng thì tương lai xán lạn.
Ông ta cũng không phụ sự kỳ vọng của các thầy cô, trở thành một luật sư hình sự nổi tiếng của thành phố Cảnh Trung. Nhà trường cũng luôn tự hào vì đã đào tạo ra một sinh viên như vậy.
Bức ảnh của ông ta luôn được treo trên bảng vàng danh dự của trường, trở thành mục tiêu để các thế hệ học sinh khóa sau ngưỡng mộ.
Chỉ là giáo viên hướng dẫn không biết người tài trợ cho Hồ Duy Cường là ai. Lúc đó người tài trợ dùng tên giả, có lẽ bản thân Hồ Duy Cường biết.
Ông ta nhận được tài trợ vào học kỳ hai năm nhất. Thời điểm xảy ra vụ án là vào kỳ nghỉ đông năm nhất, lúc đó vẫn chưa có ai tài trợ cho ông ta.
Một sinh viên bước đường cùng, làm liều làm bậy chút gì đó, cũng không phải là không có khả năng. Thời gian hoàn toàn trùng khớp.
Mấy ngày nay Hồ Duy Cường luôn có cảm giác kỳ lạ, đi đến đâu cũng như có một đôi mắt đang chằm chằm nhìn mình.
Nhưng mỗi lần ông ta dừng lại kiểm tra, lại chẳng phát hiện ra điều gì.
Năm nay ông ta 44 tuổi, sự nghiệp thành đạt, hơn nữa vẫn chưa kết hôn. Ông ta là Quý ông độc thân kim cương trong mắt bao người, cũng là đối tượng khiến bao kẻ đỏ mắt ghen tị.
Chỉ có bản thân ông ta biết, vẻ vang đều chỉ là bề ngoài, có những thứ ông ta vĩnh viễn không thể nào rũ bỏ được.
Ví dụ như xuất thân của ông ta.
Ví dụ như những việc sai trái từng làm trong quá khứ.
Xuất thân bần hàn không phải là chuyện đáng sợ. Đáng sợ là những người họ hàng nghèo, những người đồng hương nghèo luôn muốn hút máu bạn. Chỉ cần bạn cho họ chút sắc mặt tốt, họ liền muốn mở xưởng nhuộm trong nhà bạn.
Ông ta tự thấy mình chẳng nợ nần gì họ, nhưng người khác lại không nghĩ vậy. Cho dù hồi nhỏ chỉ uống một ngụm nước nhà họ, họ cũng cảm thấy có ơn với bạn. Bây giờ bạn phất lên rồi, họ liền hy vọng bạn có thể lấy suối tuôn trào mà báo đáp.
Nếu không, bạn chính là kẻ vong ân bội nghĩa.
Trèo càng cao càng không được yên ổn.
Có trời mới biết ông ta đã phải tốn bao nhiêu công sức mới đưa được bố mẹ và các em đến thành phố khác, để họ trở thành người thành phố. Ông ta cảnh cáo họ không được giao du với những người trong làng nữa, cũng không được ra ngoài khoác lác rằng họ có một đứa con trai tài giỏi đến mức nào.
Nếu không, ông ta sẽ không chu cấp cho họ nữa.
Còn việc người trong làng có chỉ trỏ chửi rủa sau lưng ông ta hay không, đó không phải là chuyện ông ta cần bận tâm.
Đối với ông ta, có rất nhiều chuyện đau đầu, ví dụ như bữa tiệc tối nay.
Ông ta không uống rượu. Những người trong giới đều biết ông ta không uống rượu, nhưng họ không biết trước đây ông ta cũng từng uống.
Chỉ là ông ta có một tật xấu, cứ uống rượu vào là nói năng lộn xộn, sẽ thổ lộ những bí mật sâu kín nhất trong lòng.
Sau một lần chịu thiệt, ông ta không bao giờ dám uống rượu nữa. Những bữa tiệc rượu cũng từ chối được là từ chối, cố gắng không tham gia.
Nhưng bữa tiệc tối nay ông ta không thể từ chối.
Triệu Chi Tường là khách hàng của ông ta, cũng là ân nhân của ông ta.
Năm xưa trong lúc ông ta khó khăn nhất, chính Triệu Chi Tường đã chìa tay ra giúp đỡ, mới giúp ông ta có thể thuận lợi học xong đại học, trở thành một luật sư hành nghề.
Ông ta vốn tưởng mình gặp được người tốt, sau này mới biết trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí. Mọi sự may mắn đều đã được định giá sẵn, sớm muộn gì bạn cũng phải trả giá cho sự may mắn của mình.
Con người không thể làm chuyện sai trái. Làm sai một chuyện, sẽ phải dùng vô số chuyện khác để bù đắp.
Đứng ngoài cửa căn biệt thự số 2 khu Đào Nguyên, cái cảm giác bị người ta nhìn trộm lại ập đến. Nhìn quanh quất không thấy ai, có lẽ dạo này ông ta quá căng thẳng rồi.
Bình ổn lại tâm trạng, ông ta mới nhấn chuông cửa.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoắt cái đã ba ngày trôi qua.
Trong ba ngày này đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Lâm Tuyết Kiều chết rồi.
Hôm đó Tô Tiểu Tiểu gặp Lâm Tuyết Kiều, còn chưa nói được mấy câu. Vừa nghe Tô Tiểu Tiểu nhắc đến chuyện năm xưa, cô ta đã tỏ ra vô cùng kích động, há miệng dường như muốn nói gì đó. Cô chỉ nghe rõ được hai chữ “báo ứng”.
Có lẽ vì quá kích động, Lâm Tuyết Kiều xuất hiện triệu chứng khó thở. Bác sĩ trong viện chạy tới, thấy tình hình như vậy liền đuổi cô đi.
Vốn dĩ cô định hôm sau quay lại, nhưng vì quá bận nên bị trì hoãn.
Đến ngày thứ ba, khi cô gọi điện cho Tiểu Đồng hỏi thăm tình hình của Lâm Tuyết Kiều, Tiểu Đồng lại báo cho cô biết Lâm Tuyết Kiều đã chết.
Lâm Tuyết Kiều vốn dĩ chỉ sống lay lắt nhờ thở oxy. Đêm hôm đó, không biết làm sao cô ta lại cọ tuột ống thở oxy. Đến khi nhân viên chăm sóc phát hiện ra, người đã không còn nữa.
Thi thể đã được đưa đến nhà tang lễ hỏa táng. Cái chết của cô ta rốt cuộc có vấn đề gì hay không, thì không ai biết được.
Khâu Minh Chương đã bị gọi đến lấy lời khai hai lần, hỏi về tung tích của ông ta vào đêm Tiết Bình Dương bị giết.
“Tôi có tuổi rồi nên ngủ sớm. Tối hôm đó chưa đến mười giờ tôi đã đi ngủ rồi. Các anh không tin thì tôi cũng hết cách.” Khâu Minh Chương có vẻ hơi bất đắc dĩ.
“Vậy ông có biết con gái mình bị Tiết Bình Dương bạo hành không?”
“Tôi từng nhìn thấy trên tay con bé có vết thương, nhưng nó không cho tôi quản, còn bảo tôi tránh xa nó ra. Là tôi có lỗi với nó. Nếu không phải vì tôi, nó cũng không sống thảm hại đến thế. Nó không muốn gặp tôi, tôi đành phải trốn tránh, thỉnh thoảng lén đến thăm nó, không dám để nó phát hiện.”
“Ông có biết con gái mình bị đánh thê thảm đến vậy không?”
Tô Tiểu Tiểu biết Khâu Minh Chương đã nhận ra Hồ Duy Cường.
Nhìn thấy nốt ruồi giữa hai lông mày của Hồ Duy Cường, cô mới hiểu hôm đó khi gặp Khâu Minh Chương, ông ấy đang nhìn cái gì.
Lúc đó cô thấy có một đám người, người được vây quanh ở giữa chính là Hồ Duy Cường.
Tại sao Hồ Duy Cường lại trở thành luật sư của Khâu Diễm? Tô Tiểu Tiểu cảm thấy rất kỳ lạ.
Cô đã điều tra trại trẻ mồ côi nơi Khâu Diễm từng sống năm xưa, phát hiện Khâu Diễm cũng có một người tài trợ.
Luật sư chính là do người tài trợ thuê cho Khâu Diễm.
Lúc đó hoàn cảnh của Khâu Diễm ở trại trẻ mồ côi không hề tốt. Nếu không có người đích danh tài trợ cho cô ta, việc cô ta có thể thuận lợi lớn lên hay không cũng là một vấn đề.
Người tài trợ này cũng ẩn danh, Khâu Diễm chỉ biết ông ta họ Vu.
Thật kỳ lạ, trên đời này có nhiều người tốt bụng đến vậy sao?
Có người tài trợ cho sinh viên nghèo, có người tài trợ cho con gái của kẻ sát nhân.
Hơn nữa biểu hiện của Hồ Duy Cường cũng rất kỳ lạ.
Khoan bàn đến việc lúc nhận vụ án, Hồ Duy Cường có biết Khâu Diễm là con gái của Khâu Minh Chương hay không, nhưng sau khi đọc hồ sơ chắc chắn ông ta phải biết.
Ông ta nhất định biết Khâu Minh Chương chính là người đã gánh tội thay mình năm xưa. Dù sao vụ án đó năm xưa rất nổi tiếng ở thành phố Cảnh Trung, mà ông ta lại là đương sự, chắc chắn phải quan tâm đến kết quả xử lý vụ án này hơn bất kỳ ai khác.
E là phải đợi đến khi bản án có hiệu lực, Khâu Minh Chương vào tù, ông ta mới thực sự yên tâm.
Đối với một kẻ trốn thoát tội lỗi, đáng lẽ phải càng tránh xa những người và việc năm xưa càng tốt chứ.
Năm xưa ông ta từng tiếp xúc gần với Khâu Minh Chương, lỡ như bị nhận ra thì sao.
Vậy tại sao ông ta cứ khăng khăng phải nhận vụ án này?
Tô Tiểu Tiểu cảm thấy trước mắt là từng tầng từng lớp sương mù. Mặc dù đã biết Hồ Duy Cường chính là tên cướp năm xưa, nhưng lại không có bằng chứng để bắt ông ta.
Trong lúc Tô Tiểu Tiểu đang rầu rĩ, văn phòng lại nhận được trà chiều.
Cũng không biết Hướng Nam lên cơn điên gì, mấy ngày liền đều gửi trà chiều đến văn phòng bọn họ, còn mỹ miều gọi là thấy bọn họ phá án vất vả quá nên an ủi một chút.
Ngày đầu tiên, Tô Tiểu Tiểu còn không biết là anh ta gửi. Sau đó anh ta nhắn tin WeChat hỏi cô có ngon không, cô mới biết là do anh ta gửi.
Nhưng cô không nói với người khác, giải thích ra thì phiền phức lắm, mà cô thì ghét nhất là phiền phức.
Dù sao cũng đâu phải cho một mình cô, cứ coi như có người học tập tinh thần Lôi Phong đi, đỡ để người ta hiểu lầm cô và Hướng Nam có gì mờ ám. Đám phá gia chi tử này chắc nhiều tiền quá không có chỗ tiêu.
Nhìn thấy mặt cười Hướng Nam gửi trong WeChat, Tô Tiểu Tiểu bỗng cảm thấy hay là hỏi anh ta thử xem, dù sao anh ta cũng hiểu suy nghĩ của người có tiền hơn.
“Mấy người có tiền các anh, lúc nhiều tiền quá không có chỗ tiêu, có phải đều thích làm việc tốt tài trợ cho người khác không?”
Hướng Nam nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại, không nhịn được cười. Người Nhện đây là lại gặp bài toán khó rồi.
“Thực ra, người càng có tiền càng không vô duyên vô cớ giúp đỡ người khác. Bọn họ làm từ thiện đều có mục đích cả.”
“Vậy trong trường hợp nào thì sẽ giúp đỡ người khác? Ý tôi là kiểu người lạ không quen biết ấy.”
“Trong trường hợp có lợi để kiếm.”
“Vậy anh nói xem, tài trợ cho con gái của một kẻ sát nhân thì có lợi gì để kiếm?”
“Thế thì có rất nhiều khả năng.”
“Nói nghe thử xem.”
“Ví dụ như kẻ sát nhân chưa bị bắt, tài trợ cho con gái ông ta có thể khiến ông ta làm việc cho mình.”
“Vậy nếu kẻ sát nhân bị bắt rồi thì sao?”
“Thế thì cũng có thể khiến ông ta làm việc cho mình. Ví dụ như trong tù có người mà tôi không muốn cho ra ngoài.”
Lời của Hướng Nam, quả thực đã mở ra một cánh cửa thế giới mới cho Tô Tiểu Tiểu, khiến cô nảy sinh một ý tưởng táo bạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)