Khâu Diễm không biết có phải ông trời đang trêu đùa cô hay không.
Ngày hôm đó là ngày hai mươi chín Tết. Mẹ nói hôm nay bố sẽ về, sau này cũng không đi nữa, gia đình họ từ nay sẽ không bao giờ phải xa nhau.
Cô rất vui, mẹ, bà ngoại và cả cô út, mọi người đều rất vui.
Mẹ đang gói sủi cảo, là nhân thịt lợn hẹ mà cô thích nhất; bà ngoại đang hấp bánh bao, những chiếc bánh bao to tròn trắng trẻo, bên trên điểm chấm đỏ, trông rất hỉ hả; cô út đang cắt hoa giấy, là chữ Phúc đỏ chót.
Còn cô thì đang nghịch bột mì bên cạnh, làm bẩn hết cả người. Mẹ cũng không trách mắng, còn véo một cục bột cho cô chơi.
Lúc đó, trong bụng mẹ còn đang mang thai. Cô sắp có em trai hoặc em gái, đến lúc đó sẽ có người chơi cùng cô.
Khắp nhà tràn ngập tiếng cười “khúc khích” của cô.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại khung cảnh lúc đó, cô cảm thấy giống hệt như một giấc mơ.
Cuộc đời cô, vào ngày hôm đó đã bị xé toạc làm hai nửa, một nửa là giấc mộng đẹp, một nửa là cơn ác mộng.
Ngày hôm đó, họ không đợi được bố về, mà lại nhận được hung tin bố giết người.
Mẹ không tin bố sẽ giết người, chạy vạy khắp nơi cầu xin, nhưng đều vô ích. Họ nói nhân chứng vật chứng rành rành, phiên tòa sơ thẩm bố bị kết án tử hình.
Nghe tin này, mẹ sốc quá ngã quỵ, dẫn đến sinh non, cả người lớn lẫn trẻ con đều không giữ được.
Cô cứ thế mất mẹ. Bà ngoại nói không thể để cô mất cả bố nữa, liền đi cầu xin gia đình nạn nhân, nguyện ý bồi thường cho họ, chỉ cần họ chịu viết giấy bãi nại.
Cuối cùng, bà ngoại đền căn nhà cho họ, bố được giảm án xuống chung thân.
Họ bị ép phải chuyển nhà hết lần này đến lần khác. Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Cô út quen vài người bạn trai, nhưng đều không thành, chẳng ai muốn làm người nhà của kẻ sát nhân; vì những lời đàm tiếu, cơ quan cũng tìm cách sa thải cô út.
Cô út không chịu nổi đả kích như vậy, bỏ nhà ra đi, không bao giờ quay lại nữa.
Còn bà ngoại vì làm lụng quá sức, cũng qua đời năm cô mười tuổi. Cô bị đưa vào trại trẻ mồ côi.
Ngay cả ở trại trẻ mồ côi, trẻ con cũng được chia thành các tầng lớp. Trên đời này không có sự bình đẳng thực sự, và cô vĩnh viễn nằm ở tầng đáy của chuỗi thức ăn.
Cho dù cô có nỗ lực thế nào, cũng không thể thoát khỏi cái mác con gái kẻ sát nhân.
Mỗi lần cô tưởng cuộc sống cuối cùng cũng bắt đầu tốt lên, thì cái thân phận này lại nhảy ra đâm sau lưng cô.
Ngô Đại Dũng như vậy, Tiết Bình Dương cũng như vậy.
Lúc ân ái mặn nồng, bọn họ sẽ nói không quan tâm đến thân phận của cô, cô chính là cô, người họ thích chỉ là cô.
Nhưng một khi biết cô là con gái của kẻ sát nhân, mọi sự không suôn sẻ đều sẽ đổ lỗi lên đầu cô, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Ngô Đại Dũng trông có vẻ đạo mạo, rõ ràng là bản thân có tình mới, lại lấy cái mác con gái kẻ sát nhân ra ép cô ly hôn, còn mỹ miều gọi đó là vì tương lai của con trai.
Trớ trêu thay, lý do này cô lại chẳng thể phản bác.
Bố là kẻ sát nhân, nhưng cô có lỗi gì, tại sao lại phải gánh chịu gông cùm suốt đời vì chuyện đó.
Cái thân phận con gái kẻ sát nhân giống như một mạng nhện, bám chặt lấy cô, không vứt đi được, không giãy ra được, siết chặt đến mức cô không thở nổi.
Cô hận bố mình, vô cùng hận!
Nếu không phải ông ta giết người, mẹ sẽ không chết, cô út sẽ không bỏ nhà đi, cô cũng sẽ không sống thảm hại đến thế này.
Nếu được lựa chọn, cô thà không có bố còn hơn.
Khâu Diễm gào khóc thảm thiết trong phòng thẩm vấn, dường như muốn trút hết mọi uất ức phải chịu đựng bao năm qua.
Ở một căn phòng khác, Tề Lỗi đang quan sát cuộc thẩm vấn qua tấm kính nhìn một chiều, quay đầu hỏi Tô Tiểu Tiểu đang đứng cạnh.
“Em có cảm giác gì về vụ án này?”
“Khâu Diễm đáng thương quá.”
Đây là lời nói thật lòng của Tô Tiểu Tiểu. Lúc mới gặp cô ta, ấn tượng của cô không tốt lắm. Sau đó nhìn thấy những vết thương trên người cô ta, cô còn thấy cô ta quá nhu nhược, bị bạo hành mà không dám phản kháng. Không ngờ cô ta lại có một quá khứ bi thảm đến vậy.
Tề Lỗi liếc nhìn cô, thấy trong mắt Tô Tiểu Tiểu ngấn lệ, anh lắc đầu, con gái đúng là dễ bị cảm xúc chi phối.
Không chỉ Tô Tiểu Tiểu, ngay cả Chu Vũ Khiết trong phòng thẩm vấn cũng đưa tay quệt khóe mắt, còn đứng dậy đưa khăn giấy cho Khâu Diễm.
“Tôi không hỏi cảm giác của em về Khâu Diễm, tôi hỏi cảm giác của em về vụ án này.”
“Hiện tại xem ra, lời khai của Khâu Diễm không có sơ hở gì.”
“Đúng vậy, không có sơ hở. Có em là cảnh sát làm chứng, lúc đó cô ta đang bị xâm hại, giết người chính là phòng vệ chính đáng.” Tề Lỗi gật đầu. Mặc dù cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, nhưng nhất thời lại không có manh mối gì. Có lẽ làm hình sự lâu quá nên mắc bệnh đa nghi rồi.
“Meo, kích hoạt nhiệm vụ ẩn của hệ thống: Bắt giữ hung thủ của vụ án cướp của giết người mang số hiệu Cảnh Hình Tự 020608101995, thời hạn 7 ngày.”
Tô Tiểu Tiểu đang nói chuyện với Tề Lỗi, nghe thấy âm thanh thông báo văng vẳng bên tai, lập tức hóa đá.
Mẹ kiếp, thế này lại là sao nữa? Bọn họ đang ở đây thẩm vấn vụ án của Khâu Diễm, sao lại còn kích hoạt nhiệm vụ ẩn?!
Cái vụ án cướp của giết người này là cái quỷ gì, số hiệu cổ lỗ sĩ thế này, cô biết đi đâu mà tra.
“Meo, ký chủ rất thông minh, vụ án cần ký chủ tự mình tìm ra nha.”
“Meo, hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng ngẫu nhiên, thất bại sẽ trừ 20 năm tuổi thọ của thím Tô.”
“Meo, ký chủ phải cố lên nha! Cô làm được mà!”
Tôi có thể nói là không làm được không! Tô Tiểu Tiểu đã cạn lời để chửi rủa rồi. Bây giờ hệ thống vì muốn khuyến khích cô phá án, đã học được cách lừa phỉnh cô rồi.
Cuộc thẩm vấn đến đây tạm thời kết thúc.
Tề Lỗi thấy Tô Tiểu Tiểu đứng ngây ra đó, tưởng cô quá mệt, liền bảo cô về nghỉ ngơi trước, chiều hẵng đến báo danh.
Tô Tiểu Tiểu làm gì có tâm trí mà nghỉ ngơi. Cô phải làm rõ xem đây là vụ án gì đã, rồi mới đi tìm hung thủ được chứ.
“Đội trưởng Tề, anh từng nghe nói đến vụ án cướp của giết người mang số hiệu [Cảnh Hình Chung Tự 020608101995] chưa?” Tô Tiểu Tiểu viết số hiệu vụ án ra tờ giấy đưa cho Tề Lỗi xem.
“Chưa nghe bao giờ. Nhưng nhìn số hiệu này chắc là vụ án từ hơn hai mươi năm trước rồi, em hỏi thăm cái này làm gì?” Tề Lỗi rất nghi hoặc. Lúc vụ án này xảy ra, e là Tô Tiểu Tiểu còn chưa ra đời ấy chứ?
“Chuyện này một chốc một lát cũng không giải thích rõ được. Đội trưởng Tề, anh chỉ cần cho em biết có thể xem hồ sơ vụ án này ở đâu là được rồi?”
“Số hiệu này của em chắc là số hiệu của Tòa án Trung cấp. Các bản án bây giờ đều được tải lên mạng văn thư xét xử, nhưng vụ án này quá lâu rồi, e là em phải đến phòng lưu trữ của tòa án mới tra được.”
“Em biết rồi, cảm ơn Đội trưởng Tề.” Trên mặt Tô Tiểu Tiểu nở một nụ cười lấy lòng: “Đội trưởng Tề, anh có thể giúp em viết một tờ giấy giới thiệu được không? Nếu không chắc bên tòa án cũng không cho em tra đâu. Em đảm bảo không làm chuyện xấu.”
Tề Lỗi không biết Tô Tiểu Tiểu đang giở trò gì. Anh do dự một chút, thôi được, giúp cô một lần vậy, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
“Không có lần sau đâu nhé.”
Phòng lưu trữ tòa án.
Tô Tiểu Tiểu đưa giấy tờ tùy thân và giấy giới thiệu. Nhìn thấy vụ án cô muốn tra, người trực ban tiếp đón cô là một bà chị trung niên nhíu mày. Vụ án từ hơn hai mươi năm trước rồi, sao vẫn còn người muốn xem cơ chứ, bọn họ còn chưa dọn dẹp xong nữa là.
“Vụ án này lâu quá rồi, tra cứu khá phiền phức, mà chỗ tôi lại không rời đi được.”
Nể mặt Đội Hình sự Cục Thành phố, bà chị quyết định châm chước.
“Nhìn thấy không, đống hồ sơ chất trên dãy kệ cuối cùng kia đều là các vụ án từ hai mươi năm trước. Nếu cô đang vội thì tự vào đó mà tìm.”
“Vâng, cảm ơn chị ạ.”
Tô Tiểu Tiểu nhìn bức tường kệ chất đầy hồ sơ, mới hiểu tại sao bà chị lại bảo cô tự vào tìm. Chắc chính chị ấy cũng chẳng tìm nổi.
Tô Tiểu Tiểu phải mất trọn hai tiếng đồng hồ mới tìm thấy túi hồ sơ của vụ án mang số hiệu [Cảnh Hình Chung Tự 020608101995] trong một chiếc thùng mang số hiệu 9508.
Túi hồ sơ đã phủ một lớp bụi dày. Phủi sạch lớp bụi, mở túi hồ sơ ra, tờ giấy đặt trên cùng chính là một bản án.
Nhìn thấy bản án, Tô Tiểu Tiểu bỗng nhớ ra mình đã bỏ qua một chuyện rất quan trọng.
Có bản án, đương nhiên là có bị cáo. Có bị cáo chứng tỏ vụ án năm xưa đã bắt được hung thủ.
Hung thủ bắt được rồi, cũng tuyên án rồi, còn bắt cô tra cái gì nữa?! Hệ thống không phải đang trêu đùa cô đấy chứ?
Không, hệ thống sẽ không làm mấy trò vô vị như vậy.
Vậy thì chỉ còn một khả năng, người bị bắt năm xưa không phải là tội phạm thực sự, đây là một vụ án oan!
Hệ thống muốn cô tìm ra hung thủ thực sự, giúp người ta rửa oan?
Chuyện từ hơn hai mươi năm trước rồi, lúc đó cô còn chưa ra đời, tra kiểu gì bây giờ.
Khoan đã, tình hình của bị cáo sao lại có cảm giác quen quen thế này.
Trên bản án ghi, bị cáo tên là Khâu Minh Chương, 28 tuổi, từng phục vụ trong quân đội, lúc gây án vừa mới xuất ngũ.
Vì tội cướp của giết người, phiên tòa sơ thẩm bị kết án tử hình, phiên tòa phúc thẩm giảm án xuống chung thân.
Họ Khâu, ông ta không phải là bố của Khâu Diễm đấy chứ?
Vụ án của bố Khâu Diễm vậy mà lại là một vụ án oan!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)