Hắn thế nhưng một chút cũng không sợ con dao trong tay Cố Ninh, hẳn là cảm thấy dao trong tay Cố Ninh chỉ để làm bộ làm dáng đi.
Lão Ngô uy hiếp nói với Phương Pháp: "Tiếp tục đi về phía trước, đừng ngừng lại, bằng không đao của anh Lương sẽ không có mắt."
Phương Pháp tức giận nổi cả gân xanh trên trán: "Các anh đã quên là ai cứu các anh sao!"
Lão Ngô cười cười: "Còn không phải là chuyện thuận tay của chú em thôi sao, lại nói, chú em chính là cảnh sát, cứu người là nghĩa vụ của chú em, đừng nói giống như đã có ân tình rất lớn với hai anh đây."
Phương Pháp tức giận đến nói không ra lời.
Lão Ngô liền nói với Cố Ninh ở ghế sau: "Em gái, bọn anh cũng không làm khó em, em ngoan ngoãn giao đồ cho anh, chúng anh sẽ làm người tốt mang em đi tìm ba mẹ vợ tương lai của anh."
Cố Ninh không nói chuyện.
Phương Pháp lấy lại nhịp thở, nói với lão Ngô: "Lão Ngô, mặc kệ nói như thế nào, tốt xấu gì cũng là tôi cứu các anh một mạng, như vậy đi, đồ cho các anh. Các anh để hai người chúng tôi đi."
Lão Ngô cười hắc hắc hai tiếng: "Em Phương, hai người bọn anh đã kiến thức qua thân thủ của chú em, tha cho các em đi, nếu lần sau có duyên gặp lại, bọn anh không nhất định có thể đánh thắng được chú em."
Phương Pháp nói: "Vậy được, các anh muốn giết cứ giết tôi, thả em ấy đi. Em ấy không tạo thành uy hiếp với các anh."
Cố Ninh vẫn luôn bảo trì an tĩnh đột nhiên nói chuyện: "Các anh có súng không?"
Lão Ngô cười hai tiếng: "Không có súng bọn anh vẫn có thể đối phó được với hai người các em."
"Vậy là tốt rồi." Cố Ninh nói một câu khó hiểu, sau đó đột nhiên hỏi Phương Pháp đang bị chế trụ: "Phương Pháp, nếu lúc này em cứu anh, anh có thể cùng em đi tìm ba mẹ em trước hay không, sau đó chúng ta lại lái xe đi thị xã Linh Chi đón ba mẹ anh?"
Ba người trong xe đều sửng sốt một chút, sau đó lão Ngô đột nhiên cười âm hiểm hai tiếng: "Em gái, em tự thân còn khó bảo toàn, muốn cứu ai hả?"
Cố Ninh không nói chuyện, đột nhiên tay di chuyển tóm được tóc của lão Lương, hung hăng kéo về phía chính mình, một bàn tay bắt lấy tóc của hắn, một cái tay khác đè lại đầu hắn, mạnh mẽ nện lên cửa xe, lão Lương to con như vậy cũng lập tức bị đập cho choáng váng, thanh đao trong tay rơi xuống phía dưới chỗ ngồi, hắn trở tay bắt lấy bàn tay đang ấn ở trên đầu chính mình muốn phản kháng, nhưng bàn tay kia lại giống như nặng ngàn cân, tựa một con gấu khổng lồ đang đè hắn căn bản không tránh thoát được, sau khi bị ấn vài cái liền đổ máu. Cố Ninh cũng không nháy mắt, không ngừng đập đầu lão Lương lên cửa xe.
Hai người ngồi phía trước đều nhìn đến choáng váng.
Cố Ninh đã kéo lão Lương bị đập vỡ đầu chảy máu ngất xỉu ném tới chỗ ngồi bên kia, sau đó nhìn Phương Pháp, hỏi: "Anh đã từng giết người chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


