"Cô ta thế nào rồi? Có làm mình làm mẩy không?"
Đường Túc: "..."
Trong lòng, anh ta nghĩ, Lục tổng, trái tim của ngài quả thật đủ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Ở An Thành, không mấy ai không sợ dáng vẻ nổi giận của Lục Cảnh Sâm, Lý Nhược Sương cũng vậy.
Chỉ là câu nói không tìm thấy Thẩm Ngưng kia lại khiến toàn thân cô ta như sôi máu.
Quả nhiên, quả nhiên Đường Túc đến giờ vẫn chưa tìm thấy Thẩm Ngưng, tốt quá rồi, xem ra trời cũng đang giúp cô ta.
Đường Túc bị Lục Cảnh Sâm rống lên một tiếng như vậy, trong lòng càng thêm tự trách và áy náy, không phải đối với Lục Cảnh Sâm, mà là đối với Thẩm Ngưng.
Anh ta không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ một người phụ nữ đang mang thai như cô ấy phải chịu đựng sự hành hạ, càng không dám nghĩ đến việc cô ấy đã trải qua những gì trong mấy tiếng đồng hồ bọn họ không tìm thấy cô ấy.
"Thuộc hạ vô năng, xin Lục tổng trách phạt."
"Đường Túc, anh nghe cho rõ đây, nếu không tìm thấy Thẩm Ngưng, tất cả bọn phế vật các người đều đừng hòng quay về nữa."
Rắc, điện thoại bị cúp cái rụp, nhưng trong màng nhĩ, Đường Túc dường như vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo u ám của Lục Cảnh Sâm.
Anh ta mím môi, cho điện thoại vào túi, lại xoay người, ánh mắt sắc bén bắt đầu tìm người tiếp.
Bên phía Lục Cảnh Sâm, hắn tức giận cúp điện thoại, ngọn lửa trong lồng ngực hắn suýt chút nữa không thể kìm nén.
Hắn lại rút một điếu thuốc ra châm lửa, rồi hít thật mạnh một hơi dài.
Rất nhanh sau đó, gương mặt điển trai vô song của hắn bị làn khói lượn lờ che khuất.
Hết hơi này đến hơi khác, hắn điên cuồng nhả khói thuốc, khí chất lạnh lẽo quanh thân hắn càng trở nên lạnh giá như băng sương theo mỗi tàn thuốc được búng ra.
Chưa tìm thấy sao? Đường Túc và đám phế vật kia vậy mà một đêm rồi vẫn chưa tìm thấy Thẩm Ngưng, đây là điều hắn không lường trước được.
Xét cho cùng thì tối qua hắn đã phái nhiều người như vậy bao vây khu rừng đó, đáng lẽ ra bọn bắt cóc có mọc cánh cũng khó thoát.
Thế nhưng... rốt cuộc là hắn quá tự tin, hay là bọn bắt cóc quá thông minh?
Chết tiệt.
Trong lòng Lục Cảnh Sâm thầm nguyền rủa một tiếng, trong đầu hắn chợt lóe lên lời hứa tối qua hắn đã nói với Thẩm Ngưng rằng nhất định sẽ không để cô xảy ra chuyện gì, lồng ngực hắn giống như bị cắm một con dao cùn, máu chảy ròng ròng.
Và nữa, cô với gương mặt trắng bệch, thảm thương nói với hắn: "Lục Cảnh Sâm, tạm biệt."
Không thể kiểm soát nổi, Lục Cảnh Sâm khẽ thì thầm cái tên Thẩm Ngưng trên đôi môi lạnh lẽo của hắn.
Xoẹt.
Đột nhiên, ngay khi Lục Cảnh Sâm suýt mất kiểm soát cảm xúc, cánh cửa trượt ở ban công bị mở ra.
Ngay sau đó, cơ thể cường tráng của hắn liền bị một đôi tay mềm yếu ôm lấy.
"Cảnh Sâm." Lý Nhược Sương từ phía sau ôm lấy hắn, nũng nịu cất tiếng gọi.
Vì đang mang bụng bầu, cô ta cũng không dám ôm hắn quá chặt, chỉ khẽ áp gương mặt nhỏ nhắn vào lưng hắn âu yếm cọ xát.
Lục Cảnh Sâm nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô ta, lập tức dập điếu thuốc trên tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

