Ánh mắt gã đàn ông hung dữ nhìn Thẩm Ngưng, gã thầm nghĩ, mình nói không sợ Lục Cảnh Sâm thừa thắng xông lên truy đuổi là giả, hơn nữa gã còn cảm thấy đại ca nói rất đúng.
Trông cậy vào một người phụ nữ để kiềm chế Lục Cảnh Sâm thật sự quá đỗi nực cười, cho dù cô ta có mang thai con của hắn thì đã sao chứ, hắn đã tàn nhẫn thì đến cả anh em ruột thịt của mình cũng không tha.
Huống chi là phụ nữ, vả lại loại người có thân phận như hắn thì phụ nữ là thứ không thiếu nhất.
Thẩm Ngưng bị cú tát này của gã đàn ông đánh cho suýt chút nữa loạng choạng ngã lăn ra đất, chỉ là đáng tiếc hiện giờ miệng cô bị nhét giẻ nên không thể phát ra tiếng, bằng không cô nhất định sẽ nói cho bọn chúng biết Lục Cảnh Sâm hoàn toàn không thể nào đuổi tới đâu.
Nguyên nhân đương nhiên là Lý Nhược Sương sẽ không nói chuyện đường hầm cho hắn biết.
Với việc cô ta căm ghét mình, cùng với ý nghĩ muốn làm Lục phu nhân, làm sao có thể ngốc đến mức nói sự thật cho Lục Cảnh Sâm biết chứ? Nếu cô không đoán sai, người phụ nữ kia chắc chắn sẽ giả vờ ngất xỉu đợi người của Lục Cảnh Sâm tìm thấy cô ta.
Ha ha...
Gió khẽ thổi, bóng đêm đặc quánh một màu tĩnh mịch.
"Lục tổng, đã tìm thấy cô Lý rồi." Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt của Đường Túc khẽ vang lên trong rừng.
Trong khoảnh khắc, Lục Cảnh Sâm với đôi mắt lạnh lẽo đang nheo lại, cảm xúc gần như sắp sụp đổ: "Ở đâu? Nhược Sương bây giờ ở đâu?"
Đường Túc nhìn người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn mất bình tĩnh, gần như sắp sụp đổ, trầm giọng nói: "Tôi sẽ dẫn ngài đi qua đó."
Tiếng bước chân ồn ào hỗn loạn trong đêm tối mang lại cảm giác sởn gai ốc đáng sợ, khi Lý Nhược Sương nghe tiếng bước chân quen thuộc ngày càng đến gần, trái tim cô ta đập thình thịch điên cuồng.
Cảnh Sâm đã đến, cuối cùng cô ta cũng an toàn rồi, còn Thẩm Ngưng thì ha ha, cho dù không chết, e rằng trong tay đám đàn ông hung tợn kia cũng mất đi nửa cái mạng, đương nhiên, cô ta chết không toàn thây là tốt nhất, như vậy sẽ không còn ai có thể giành Cảnh Sâm với cô ta nữa.
Hơn nữa cô ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ ai biết, cô ta đã được những gã đàn ông đó đưa đi từ đường hầm.
"Nhược Sương." Lục Cảnh Sâm nhìn thấy Lý Nhược Sương nằm bất động trên mặt đất, cánh tay bầm tím thâm đen.
Hô hấp hắn nghẹn lại, đột nhiên trái tim hắn như bị người ta dùng dao khoét. Chết tiệt, Nhược Sương của hắn mang thai rồi, đám người kia vậy mà dám làm cô ta bị thương đến mức này.
"Lục tổng, vậy tôi dẫn người đi tìm phu nhân trước đây." Đường Túc biết hiện giờ Lục Cảnh Sâm không muốn bất kỳ ai ở bên cạnh làm phiền hắn, bèn khẽ cất tiếng.
Đôi mắt u ám không rõ cảm xúc nhìn người đang nằm đó, hàng mi run rẩy nhưng mãi không chịu mở ra, trong lòng anh ta chợt lóe lên một tia phức tạp.
Lý Nhược Sương ở ngay lúc Lục Cảnh Sâm còn chưa dứt lời "Thẩm", đã từ từ đáng thương mở mắt ra.
"Nhược Sương, đừng sợ, bây giờ anh sẽ đưa em đến bệnh viện." Nói xong, hắn trực tiếp vươn tay ôm cô ta lên, giữa hàng lông mày tuấn tú tràn đầy vẻ đau lòng lo lắng.
Đường Túc nhìn thấy vẻ mặt hắn, trong lòng bỗng dưng cảm thấy Thẩm Ngưng thật có chút bi ai, dường như bất kể lúc nào, chỉ cần có cô Lý, cô ấy chính là Lục phu nhân ngay cả không khí cũng không bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
