“Thật không? Lục Cảnh Sâm tự tay ôm cô ta vào bệnh viện cấp cứu? Nhưng sao chưa từng nghe nói vợ hắn mang thai?”
Đại ca lúc này cũng đầy nghi ngờ.
Trong căn phòng cũ nát, nghe rõ hai giọng đàn ông mỗi lúc một gần hơn, Lý Nhược Sương siết chặt hai bàn tay, hiểu rõ tình thế nghiệt ngã… hóa ra chúng muốn bắt là Thẩm Ngưng.
Két.
Cánh cửa bị đẩy ra.
“Ha, Lục phu nhân, cô tỉnh rồi à. Tỉnh cũng nhanh đấy. Thứ bọn tao dùng liều lượng không ít đâu, còn tưởng cô phải ngất bốn năm tiếng mới dậy được. Không ngờ chưa đến hai tiếng đã tỉnh… đúng là khiến bọn tao bất ngờ thật.”
Lúc này trong lòng Lý Nhược Sương thoáng hoảng. Đối mặt với hai người đàn ông mặt mũi hung dữ, sự ác độc trong lòng cô ta bắt đầu nguyền rủa Thẩm Ngưng không biết bao nhiêu lần.
Tiện nhân, tất cả đều tại cô ta nên mình mới bị bắt cóc.
“Đại ca, các người bắt nhầm người rồi. Tôi… tôi không phải Lục phu nhân. Làm ơn, xin các người đừng làm hại tôi, đừng làm hại con tôi.”
Lý Nhược Sương là kẻ thông minh. Cô ta biết con bài duy nhất lúc này là đứa bé trong bụng.
Cô ta không chắc hai tên đàn ông này có nể tình cô ta đang mang thai mà mềm lòng hay không, nhưng ít nhất phải thử.
“Mẹ nó, vậy là thật sự bắt nhầm rồi? Đại ca, giờ làm sao? Lục Cảnh Sâm đã cho người tìm tụi mình khắp nơi rồi.”
Tên được gọi là đại ca cũng thấy phiền. Hắn không ngờ đám thuộc hạ vô dụng lại bắt nhầm người.
Bảo chúng đi bắt vợ của Lục Cảnh Sâm, nhìn xem chúng mang về cái gì?
Người là bắt nhầm, nhưng bảo thả ngay lập tức thì không thể.
Nhưng giữ lại cũng không được, cô ta đang mang thai, một khi xảy ra chuyện, bọn hắn khó mà gánh nổi trách nhiệm.
Quan trọng nhất lúc này là phải hỏi rõ quan hệ giữa cô ta và Lục Cảnh Sâm rồi mới tính bước tiếp.
Dù sao thì Lục Cảnh Sâm đâu phải người tốt lành gì. Nếu không có quan hệ đặc biệt, hắn sao có thể hốt hoảng bế cô ta vào bệnh viện cấp cứu?
Lý Nhược Sương nhìn ánh mắt âm u hiểm độc của gã đàn ông, toàn thân run nhẹ. Trong đáy mắt cụp xuống thoáng hiện lên tia sắc bén của sự tính toán.
Ban đầu cô ta định nói mình là em gái của Lục Cảnh Sâm, nhưng nghĩ lại… vụ bắt cóc này chắc chắn có liên quan đến Thẩm Ngưng. Cô ta liền đổi giọng, trông yếu đuối đáng thương đến mức ai nhìn cũng đau lòng.
“Em và Lục tổng chẳng có quan hệ gì hết. Em là bạn thân của Lục phu nhân. Hôm nay tụi em hẹn nhau đi dạo phố, nhưng giữa đường xảy ra tai nạn xe. Lục phu nhân thấy em bị chảy máu nên mới vội bảo Lục tổng đưa em đến bệnh viện cấp cứu.”
“Thật mà đại ca. Lục tổng là người thế nào, chắc các anh cũng biết. Nếu không phải Lục phu nhân mở miệng nhờ, dù đứa nhỏ trong bụng em có chảy máu ngay trước mặt, hắn cũng chẳng buồn liếc lấy một cái.”
Lý Nhược Sương vừa nói vừa nức nở, gương mặt lem đầy nước mắt, tay run rẩy ôm bụng trông rất đáng thương.
“Đại ca, em xin các anh… con em đã năm tháng rồi, mỗi ngày đều động đậy. Em cầu xin các anh tha cho mẹ con em. Các anh muốn bao nhiêu tiền em cũng đưa. Chỉ cần… tha cho em và đứa bé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


