Tiền trong tay, Trần Kiều Ngọc không nỡ dùng, số tiền này phải để đóng học phí cho Thanh Dương.
Cô quyết định sau này thứ gì có thể kiếm được ở hiện đại thì cố gắng mua ở hiện đại, dù sao bên thập niên bảy mươi còn cần phiếu, thật sự hơi bất tiện.
Tiền và phiếu bên thập niên bảy mươi đều phải để dành, dùng vào lúc quan trọng.
Việc đổi đồ thuận lợi cũng cho Trần Kiều Ngọc niềm tin rất lớn.
Đã có người có thể bày sạp hớt tóc trên phố rồi, ngày tháng buôn bán đầy đường như phố đi bộ kia, chỉ sợ cũng không còn xa nữa.
Trần Kiều Ngọc lại tốn 5 phân ngồi xe ba bánh máy về thôn.
Lần này trên xe ba bánh máy lại không gặp người quen nào. Người trong thôn lên trấn thì cũng coi như vào thành, ngoài việc chính ra, đều muốn xem náo nhiệt thêm một chút, đương nhiên sẽ không về sớm như vậy.
Chỉ có Trần Kiều Ngọc, nghĩ thời gian còn sớm, nói không chừng còn có thể sang bên hiện đại dạo một vòng.
Trần Kiều Ngọc sáng sớm ra cửa, lúc về cũng mới hơn chín giờ.
Vào thôn rồi, Trần Kiều Ngọc không vội vào nhà, mà quan sát một vòng bên ngoài, thấy Thanh Dương đang chổng mông phơi thóc khắp sân, cô liền lặng lẽ lẻn ra phía sau, từ sân sau đi vào.
Không tốn bao nhiêu công sức, cô cạy một viên gạch cũ trên tường bếp ra, mò lấy hai quả trứng gà trước đó giấu bên trong.
Sau đó vèo một cái, đã tới nhà bếp của căn nhà cũ bên hiện đại.
Đây mới là lần thứ hai Trần Kiều Ngọc tới hiện đại vào ban ngày. Cô ngẩng đầu nhìn, mái nhà cũ đều đã thủng, ánh nắng chiếu thẳng vào nhà bếp.
Trần Kiều Ngọc sửa soạn lại bản thân một chút. Vừa hay hôm nay cô lên trấn, trên người mặc chiếc áo sơ mi hoa nhỏ nền trắng đã giặt đến bạc màu duy nhất của cô và quần đen, chân cũng mang dép lê, miễn cưỡng có thể trà trộn vào hiện đại, chỉ tháo bím tóc ra.
Sau đó cô giấu cái rổ vào trong lòng bếp, lấy 8 tệ rưỡi còn lại trước đó ra, đi xuống núi.
Trần Kiều Ngọc vẫn nhớ trước đó Chu Hiểu Linh từng nói, đi vào con đường nơi anh Trình tuyển công nhân là một chợ lao động, có không ít người tuyển công. Hôm nay cô chuẩn bị đi thử vận may.
Trên phố vẫn rất đông người, mặt trời lớn, rất nhiều người che ô. Trần Kiều Ngọc suốt đường tránh những chiếc ô, đi về phía chợ lao động.
Người ở chợ lao động lại không tính là nhiều, hoàn toàn không náo nhiệt chen chúc như buổi sáng hôm đó. Trần Kiều Ngọc đoán giờ này người tuyển công đã đi rồi, người làm công tạm thời cũng đã bắt đầu làm việc từ lâu.
Cô tìm hỏi mấy người, nhưng người ta vừa nghe cô không có chứng minh nhân dân, căn bản không buồn để ý tới cô.
Trong lòng Trần Kiều Ngọc bất đắc dĩ, xem ra đối với cô mà nói, ngay cả bốc gạch cũng là mơ ước.
Đi một vòng chợ lao động mà không có kết quả, ban ngày ông Hàn bà Hàn cũng không bày sạp, Trần Kiều Ngọc đi dạo trên phố một vòng, không nỡ để hôm nay tới uổng một chuyến, nhưng lại không biết mình có thể làm gì.
Cô ngồi xổm bên đường rất lâu, nhìn người đi đường qua lại mà ngẩn người, mãi đến khi đột nhiên nhìn thấy người trên phố gọi điện thoại.
Thứ này gọi là điện thoại, cô biết, nhưng cô không biết dùng.
Không thể mãi không biết dùng được, dù sao cũng phải học. Trần Kiều Ngọc nhìn chằm chằm người đi đường, trong lòng dần nảy ra ý nghĩ.
Điện thoại thì cô không biết dùng, nhưng điện thoại bàn, điện báo thì cô vẫn biết.
Cô đi qua đi lại dọc phố đi bộ, cuối cùng vậy mà lại nhìn thấy bốn chữ “điện thoại công cộng” trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ lần trước.
Trần Kiều Ngọc bước tới hỏi: “Ông chủ, tôi muốn gọi điện thoại công cộng, bao nhiêu tiền vậy?”
Ông chủ đang cầm điện thoại dựa vào ghế rung chân ngẩng đầu lên, mặt mũi mờ mịt: “Gì cơ, điện thoại công cộng?”
“Ừm, gọi được không?” Trần Kiều Ngọc chỉ vào dòng chữ mờ mờ bên trong quầy kính.
Ông chủ nhìn theo ngón tay cô, bừng tỉnh: “Ồ, cô nói cái này à, cái này là trước kia, phơi nắng lâu quá lau không sạch được, bây giờ sớm đã không còn điện thoại công cộng rồi.”
Bây giờ mỗi người một chiếc điện thoại, ngay cả bốt điện thoại công cộng bên đường cũng không còn, lấy đâu ra điện thoại công cộng nữa.
“À? Vậy sao.” Trần Kiều Ngọc thất vọng vô cùng. Đi khắp cả phố đi bộ và mấy con ngõ xen bên trong, đây là cơ hội duy nhất, kết quả vẫn là cơ hội giả.
Nhưng ông chủ lại khá nhiệt tình: “Cô muốn gọi điện thoại à?”
Trần Kiều Ngọc gật đầu. Ông chủ nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, đại khái cảm thấy Trần Kiều Ngọc mặt non, nhìn cũng chỉ giống học sinh cấp ba mười mấy tuổi, đoán có lẽ là học sinh, cha mẹ không cho mang điện thoại, nên dứt khoát tắt video trên điện thoại của mình, đưa điện thoại qua: “Cô gọi đi.”
Trần Kiều Ngọc không nhận: “Bao nhiêu tiền?”
Người nghèo thì không mạnh miệng nổi, bên thập niên bảy mươi gọi điện thoại rất đắt, mọi người đều viết thư, có việc gấp cũng gửi điện báo, không dám tùy tiện gọi điện thoại, vì vậy Trần Kiều Ngọc chưa hỏi rõ giá thì không dám nhận.
Ông chủ hết sức rộng rãi nói: “Không cần tiền, thời lượng trong gói cước mỗi tháng của tôi cũng dùng không hết.”
Nói chính xác thì bây giờ nhập hàng đều liên lạc qua WeChat rồi, ai còn gọi điện thoại nữa.
Trần Kiều Ngọc không ngờ ông chủ lại rộng rãi như vậy, ngẩn người một lúc lâu mới nhận lấy, nhưng giây tiếp theo, cô lại đặt về tay ông chủ.
Ông chủ: “?”
Ông nhìn chiếc điện thoại trong tay mình, thầm nghĩ chẳng lẽ chiếc điện thoại nội địa nghìn tệ của mình bị chê rồi?
Vết nứt trên màn hình là miếng dán cường lực, không phải màn hình bị vỡ đâu!
Trong lòng ông chủ gào thét, muốn tranh thủ cơ hội cho chiếc điện thoại nội địa nghìn tệ của mình.
“A lô?” Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng Chu Hiểu Linh. Ông chủ bật loa ngoài, hơi hờn dỗi cầm trong tay, không cho Trần Kiều Ngọc cầm.
Vừa hay Trần Kiều Ngọc cũng không dám cầm, cô ghé sát lại một chút, không tìm được ống nghe, chỉ có thể nói với chiếc điện thoại như cục gạch kia: “Hiểu Linh, là tôi, tôi là Trần Kiều Ngọc.”
“Ồ? Kiều Ngọc, cậu mua điện thoại rồi à?” Giọng Chu Hiểu Linh khá lớn, còn có thể nghe ra vẻ vui mừng.
Trần Kiều Ngọc lắc đầu, nhớ ra Chu Hiểu Linh không nhìn thấy, lại vội nói: “Tôi mượn điện thoại của ông chủ người ta để gọi cho cậu… Hiểu Linh, hôm nay tôi không tìm được việc làm, hôm nay cậu vẫn đi cùng anh Trình à? Chỗ các cậu còn thiếu người không?”
Trần Kiều Ngọc dày mặt hỏi. Ở hiện đại tổng cộng cô cũng chỉ quen biết mấy người như vậy, chỉ có thể hỏi bọn họ.
Giọng Chu Hiểu Linh rất phấn khởi: “Không! Hôm nay tôi không đi cùng anh Trình, tôi tìm được một việc dọn vệ sinh khai hoang, phải làm hai ngày đấy! Cậu tới không?”
“Nếu tới thì hai đứa mình tay chân nhanh nhẹn, một ngày là làm xong rồi, đến lúc đó tôi chia cho cậu một nửa tiền công!”
Trần Kiều Ngọc vừa nghe, cái này được đấy, khai hoang thì cô biết! Cô vội nói: “Vậy bây giờ tôi đi tìm cậu, cậu ở đâu?”
Bên Chu Hiểu Linh báo một địa chỉ.
Ông chủ tiệm tạp hóa cúp điện thoại xong chỉ về một hướng: “Bên kia, thấy khu nhà mới mở bán kia không? Đúng, chính là chỗ đó.”
Trần Kiều Ngọc nhìn về phía tòa nhà cao tầng phía xa, cao đến mười mấy tầng.
Cô hơi nghi hoặc: Không phải Chu Hiểu Linh nói khai hoang sao? Vào trong tòa nhà khai hoang? Người hiện đại lợi hại như vậy rồi à, đều có thể trồng trọt trong nhà cao tầng rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)