Hai chị em đi dọc theo đường đất chưa được hai dặm, phía sau đã truyền tới tiếng “bành tạch tạch bành tạch tạch” đặc trưng của xe ba bánh máy.
Hai người đứng nép sang bên đường, giơ tay vẫy xe.
Xe ba bánh máy là loại xe có ba bánh, phía trước là buồng lái của tài xế, hai bên lọt gió, phía sau là thùng xe có mái che.
Trong thùng xe tùy tiện vứt mấy chiếc ghế đẩu nhỏ và ghế dài, lên xe thì tự tìm chỗ ngồi.
Trần Thanh Dương kéo Trần Kiều Ngọc lên xe, hai người ngồi ở đuôi xe, giữa tiếng “bành tạch tạch” của xe ba bánh máy đi về phía thôn Tiểu Lô Câu.
Xe ba bánh máy chạy trên đường núi lồi lõm thật ra cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu, vòng qua vòng lại, đi hơn nửa tiếng mới tới thôn Tiểu Lô Câu.
Sau khi xuống xe, Trần Kiều Ngọc đưa cho bác tài 1 hào, tiện thể hỏi bác tài khi nào về thôn Diêu Gia.
“Lát nữa tôi quay đầu về ngay, chờ chuyến thứ hai đi, khoảng bảy tám giờ sẽ về.”
Trần Kiều Ngọc cảm thấy được, lúc này còn chưa tới năm giờ, thời gian đủ.
Hai người xuống xe ở cổng thôn, đi về nhà cậu cả Dư Lai Phú.
Trên đường gặp người quen biết hai chị em bọn họ chào hỏi: “Kiều Ngọc tới đấy à? Cậu cả cháu còn chưa tan việc đâu, thím ra ruộng gọi giúp cháu một tiếng!”
Trần Kiều Ngọc cười đáp: “Cảm ơn thím!”
Lần này tới thôn Tiểu Lô Câu, tâm trạng Trần Kiều Ngọc rất nhẹ nhõm, đây là lần đầu tiên cô có thể báo đáp cậu mợ.
Tuy chỉ là hai mươi quả trứng gà và nửa cân đường đỏ, nhưng ý nghĩa lại không hề nhỏ.
Ai ngờ bầu không khí trong nhà cậu cả lúc này lại chẳng nhẹ nhõm chút nào.
…
Cậu cả, mợ cả và anh họ cả Dư Kiến Quốc đều xuống ruộng làm việc, trong nhà chỉ có anh họ hai Dư Kiến Thiết và cô em họ Dư Tiểu Hồng nhỏ hơn Trần Kiều Ngọc một tuổi.
Dư Kiến Thiết là người duy nhất trong nhà họ Dư được đi học, khai giảng là lên lớp 12 rồi, đang tranh thủ nghỉ hè ở nhà ôn bài.
Trần Thanh Dương vừa nghe, lập tức chui vào trong nhà: “Em vào xem anh Kiến Thiết.”
Dư Tiểu Hồng rót nước cho Trần Kiều Ngọc đang bị nắng phơi đỏ bừng mặt, cùng cô ngồi ở gian xuyên đường hóng gió.
Dư Tiểu Hồng nghẹn đầy một bụng lời mấy ngày nay, vừa thấy Trần Kiều Ngọc đã bắt đầu nói một tràng: “… Nói là đã nhờ người ở bệnh viện huyện xem rồi, là con gái, nhà họ Cao liền không bằng lòng, thai đã bảy tháng rồi mà còn muốn chị em bỏ đi.”
Không thể giày vò cả người lớn lẫn đứa bé như vậy được.
Dư Tiểu Hồng ngồi bên cạnh Trần Kiều Ngọc, nói: “Nhưng mụ già nhà họ Cao kia chẳng phải thứ tốt lành gì. Tuy ngoài miệng đã đồng ý, nhưng đối xử với chị em không hề tốt, nghĩ đủ cách giày vò chị ấy! Hôm kia em đi thăm chị em, chị em bụng to như vậy còn phải xuống ruộng.”
Trần Kiều Ngọc nghe mà nhíu chặt mày: “Tính theo tháng thì bây giờ chị Đại Hồng đã tám tháng rồi nhỉ? Nhà họ Cao cũng đâu phải không có người, lại để phụ nữ mang thai tám tháng xuống ruộng?”
“Chứ còn gì nữa! Tức đến mức lúc đó em cãi nhau với nhà họ ngay tại chỗ.” Khóe miệng Dư Tiểu Hồng cũng nổi cả bọng nước. “Em nói muốn đưa chị em về nhà, nhưng người nhà họ Cao không cho, nói không có quy củ đó.”
“Em về hỏi cha mẹ em, cha mẹ em cũng không có cách nào. Chị em còn phải sống tiếp, không thể làm ầm lên, nếu không người khó chịu vẫn là chị em và đứa bé.”
Trần Kiều Ngọc nén một hơi hỏi: “Vậy anh rể thì sao? Anh rể nói thế nào?”
Dư Đại Hồng kết hôn năm ngoái, lúc kết hôn Trần Kiều Ngọc từng gặp anh rể Cao Lập Nông, khi ấy nhìn cũng còn ổn.
Nhắc tới chuyện này, Dư Tiểu Hồng liền nổi giận: “Chính vì anh rể nên chị em mới không về đấy. Mụ phù thủy già nhà họ Cao đóng vai ác, anh rể lại đóng vai hiền, bưng trà rót nước, xoa chân rửa chân cho chị em…”
Nhờ vậy mới dỗ được Dư Đại Hồng không làm ầm lên.
Nghe đến đây, Trần Kiều Ngọc cũng không biết nên làm thế nào.
Cô là một cô gái chưa kết hôn, không biết chuyện một người xấu một người tốt kiểu này nên xử lý ra sao.
“Vậy cậu cả mợ cả không nói gì sao?” Trần Kiều Ngọc hỏi.
Dư Tiểu Hồng lắc đầu: “Không biết nói sao, trong thôn đều như vậy. Cha mẹ em chỉ nói nghĩ cách kiếm ít đường đỏ và trứng gà, trong tháng ở cữ lại giết một con gà, bồi bổ cho chị em.”
Đang nói thì Đồ Tuệ Đông vác cuốc trở về, cả người đầy mồ hôi và vụn lúa mì, đứng ở cửa nhà giũ một lúc lâu mới vào nhà.
Vừa vào nhà, Đồ Tuệ Đông đã sa sầm mặt hỏi: “Sao thế? Trần Lương với Diêu Kim Hoa lại bắt nạt cháu với Thanh Dương à?”
Dư Tiểu Hồng đón lấy áo và mũ của Đồ Tuệ Đông, tức đến giậm chân: “Mẹ! Mẹ không thể nói chuyện tử tế một chút sao!”
Rõ ràng là quan tâm hai chị em Trần Kiều Ngọc, cứ nhất quyết phải dữ dằn như thế.
Đồ Tuệ Đông phủi bụi đất trên quần, uống ừng ực một bát nước lớn, rồi mới dùng mu bàn tay lau khóe miệng, nói: “Không thì đang yên đang lành tự dưng chạy sang đây làm gì? Ngoài ruộng còn việc đấy!”
Trong lòng Trần Kiều Ngọc sáng như gương, nếu không phải lo lắng, mợ cả căn bản sẽ không vội vã từ ruộng chạy về như vậy.
Ngay lập tức, Trần Kiều Ngọc cũng không vòng vo nhiều, kéo cái rổ tới, gạt lớp rau bên trên ra cho Đồ Tuệ Đông xem đồ bên trong rổ.
Đồ Tuệ Đông nhìn thấy đồ thì đầu tiên là giật mình, sau đó nhìn chằm chằm Trần Kiều Ngọc, sắc mặt nặng nề vô cùng: “Mấy thứ này ở đâu ra?”
Bà và Dư Lai Phú mấy hôm trước mới tới nhà cũ họ Trần xem qua.
Căn nhà cũ đó, nếu không phải mấy thanh niên trí thức tự mình ở đó nên còn sửa sang qua loa, chỉ sợ đã sập từ lâu rồi.
Cửa sổ có khung mà không có kính, khe cửa còn rộng hơn cửa củi nhà người ta.
Mới mấy ngày công phu, lấy đâu ra nhiều thứ như vậy?
Trong nháy mắt, Đồ Tuệ Đông đã nghĩ hết những chuyện xấu có thể nghĩ tới, gần như sắp túm lấy vai Trần Kiều Ngọc mà chất vấn.
May mà trước khi tới, Trần Kiều Ngọc đã chuẩn bị sẵn lời, vội nói: “Mợ cả, mợ đừng sốt ruột, mấy thứ này là đổi được. Trước khi mẹ cháu mất chẳng phải có một chiếc nhẫn bạc sao? Cháu vẫn luôn giấu, đến khi phân gia rồi mới dám lấy ra.”
Trần Kiều Ngọc mặt không đổi sắc: “Cháu mang đi đổi trứng gà và tiền với bà cụ Diêu. Đây chẳng phải chị Đại Hồng sắp sinh rồi sao? Lần trước nghe mợ với cậu cả nói trứng ở cữ của chị Đại Hồng, còn cả đường đỏ nữa, đều chưa gom đủ, nên cháu mới đổi mấy thứ này mang sang.”
Đồ Tuệ Đông nhíu mày nhìn cô hồi lâu. Khi nhìn đến đồ trong rổ, bà cũng không thể không thừa nhận mấy thứ này bà quá cần.
Con gái bà cả đời cũng sinh con được mấy lần đâu, làm cha mẹ, sao có thể không để tâm, có vét sạch của cải trong nhà cũng phải chăm sóc tháng ở cữ này cho tốt.
Nhất là nhà chồng của Đại Hồng chẳng phải thứ gì tốt lành, tháng ở cữ càng chỉ có thể dựa vào nhà mẹ đẻ.
Nhưng Đồ Tuệ Đông nhìn chằm chằm cái rổ hồi lâu, rốt cuộc vẫn lắc đầu: “Mẹ cháu để lại cho các cháu cũng chỉ có chút vật tưởng niệm này thôi. Cháu mang đồ về, đổi lại với người ta đi.”
Trần Kiều Ngọc sững ra một chút: “Nhưng chị Đại Hồng…”
“Chị Đại Hồng của cháu có mợ với cậu cả lo! Dẫu có tệ thế nào cũng vẫn mạnh hơn các cháu.” Đồ Tuệ Đông mất kiên nhẫn, dứt khoát nói thật với Trần Kiều Ngọc: “Anh Kiến Quốc của cháu lần này tham gia tuyển công nhân của nhà máy than cốc, đã được tuyển rồi, chỉ chờ làm thủ tục thôi.”
“Thật ạ? Vậy thì tốt quá!” Trần Kiều Ngọc thật lòng vui mừng.
Đồ Tuệ Đông bĩu môi nói: “Có gì mà vui, nói là nhà máy than cốc tuyển công nhân, nhưng thật ra là lên mỏ kéo than, một tháng có nửa tháng ở trên mỏ, chẳng về nhà được mấy ngày.”
Hơn nữa trên mỏ nguy hiểm, nên không có nhiều người bằng lòng đi làm việc này, lúc này mới đến lượt Dư Kiến Quốc.
Nhưng tình hình trong nhà bây giờ, dựa vào làm ruộng đã không nuôi nổi Dư Kiến Thiết đi học nữa, bắt buộc phải tìm đường khác, vì thế Dư Kiến Quốc mới đăng ký.
Đãi ngộ trong nhà máy tốt hơn ở nông thôn. Năm đầu Dư Kiến Quốc vào đó là thợ học việc, làm việc khổ nhất, một tháng chỉ nhận 17 tệ rưỡi tiền lương, nhưng tính cả ăn cơm ở nhà ăn, còn có phiếu phát cho và phúc lợi dịp năm mới, vẫn tốt hơn ở trong thôn.
Hơn nữa năm thứ hai có thể tăng 2 tệ tiền lương, năm thứ ba lại tăng thêm 2 tệ, cho đến khi hết thời học việc.
Đồ Tuệ Đông nói: “Anh Kiến Thiết của cháu còn một năm nữa mới thi đại học, trước hết lo cho chị Đại Hồng của cháu đã.”
Lời này không sai, nhưng Trần Kiều Ngọc cũng không phải trẻ con nữa, cô cẩn thận hỏi: “Nhưng cho dù bây giờ anh Kiến Quốc vào nhà máy ngay, đến lúc phát lương cũng không kịp lúc chị Đại Hồng sinh con mà.”
Dư Đại Hồng đã hơn tám tháng rồi, trong một tháng tiếp theo gần như bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển dạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
