Tìm một vòng, Trần Kiều Ngọc đưa mắt nhìn sang các cửa tiệm hai bên phố đi bộ.
Cô tìm một tiệm tạp hóa nhỏ có ông chủ đang ngồi ngay cửa hóng mát xem điện thoại, bước tới hỏi: “Ông chủ, có bán kẹo không?”
Ông chủ uể oải đáp: “Có đấy, ở kệ hàng dãy thứ hai, cô tự vào xem đi.”
Trần Kiều Ngọc lấy hết can đảm đi vào giữa những kệ hàng chen chúc kín mít. Trước nay cô chưa từng được tiếp xúc gần với nhiều thứ như vậy.
Cô từng đến hợp tác xã cung tiêu trên trấn, đồ trong hợp tác xã cung tiêu đều được bày trong quầy kính, thậm chí là trên kệ hàng phía sau những nhân viên bán hàng vênh váo kia.
Ngay cả mấy cái hũ đặt trên quầy kính, chỉ chạm vào một cái thôi cũng sẽ bị nhân viên bán hàng quát mắng.
Vậy mà cửa tiệm ở đây lại cứ thế bày hàng ra ngoài. Khoảng cách giữa hai dãy kệ rất hẹp, Trần Kiều Ngọc gầy như vậy mà vẫn lo chỉ cần mình xoay người một cái là có thể chạm phải đồ.
Cô cẩn thận nhìn một vòng, kẹo ở đây… kỳ kỳ lạ lạ.
Có vài loại cô còn nhận ra, kẹo sữa, kẹo trái cây gì đó, còn có loại kẹo QQ, kẹo cao su gì đó, cô nghe cũng chưa từng nghe.
Nhưng cũng may trên kệ hàng của tiệm nhỏ có cắm bảng giá, Trần Kiều Ngọc nhìn một chút, loại kẹo đắt nhất 8 tệ rưỡi, loại rẻ thì hai ba tệ.
Tuy đắt, nhưng trong người cô đang ôm “18 tệ” tiền lớn, cũng không phải không thể xem thử.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại ở đây không có thứ mình muốn, Trần Kiều Ngọc đi ra, hỏi ông chủ: “Ông chủ, không phải mấy loại kẹo này, tôi muốn mua đường đỏ.”
“Đường đỏ à?” Cuối cùng ông chủ cũng dời mắt khỏi điện thoại, đưa tay chỉ: “Thế thì phải đi siêu thị, siêu thị bên kia có bán đường đỏ.”
Ồ, hóa ra đường đỏ phải đi siêu thị mua.
Trần Kiều Ngọc đi theo hướng ông chủ tiệm nhỏ chỉ, cuối cùng cũng tìm được, siêu thị.
Thế nhưng, đứng trước cửa siêu thị, Trần Kiều Ngọc lại chần chừ mãi không dám đi vào.
Siêu thị lớn quá, lớn quá, còn lớn hơn hợp tác xã cung tiêu rất nhiều.
Hơn nữa đèn ở đó, cứ như không cần tốn tiền vậy, cả gian nhà đâu đâu cũng là đèn, chiếu sáng còn hơn cả ban ngày!
Trần Kiều Ngọc vừa xót tiền điện, vừa có hơi sợ hãi.
Trần Kiều Ngọc quanh quẩn trước cửa siêu thị một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, hít sâu một hơi, đi theo dòng người vào siêu thị.
Vừa vào cửa, thứ khiến Trần Kiều Ngọc chấn động nhất chính là nhiệt độ đột ngột hạ xuống.
Thậm chí cô còn không kìm được mà rùng mình một cái.
“Sao lại lạnh thế này?” Cả người Trần Kiều Ngọc đều ngơ ngác.
Rõ ràng đang là tháng tám nóng bức, vậy mà vừa bước vào cửa hàng, lập tức giống như đổi sang một mùa khác.
Trần Kiều Ngọc xoa xoa cánh tay, chỉ cảm thấy hiện đại thật sự là nơi lúc nào cũng có thứ khiến cô kinh ngạc.
Qua một lúc, Trần Kiều Ngọc mới đi theo dòng người, băng qua cổng tự động, tiến vào khu hàng hóa của siêu thị.
Ở đây, Trần Kiều Ngọc nhìn thấy đủ loại đồ đạc rực rỡ muôn màu mà cả đời cô chưa từng thấy.
Những người đi ngang qua bên cạnh tùy ý lại nhẹ nhàng bỏ từng món hàng vào xe đẩy, thậm chí còn không cần trả tiền trước!
Cũng sẽ không có ai khắt khe quở trách bọn họ không mua thì xem cái gì, đừng có chạm hỏng rồi phải đền tiền…
Người lớn trẻ con giữa tiếng nhạc vui tươi của siêu thị, tự do chọn lựa hàng hóa, vẻ đủ đầy, yên tâm trên gương mặt họ là thứ toát ra từ tận trong xương cốt.
Giây phút này, hốc mắt Trần Kiều Ngọc ươn ướt.
Người già trong thôn thường nhắc đến chuyện nạn đói lớn, nói rằng những ngày bọn họ có thể ăn no đã được xem là tốt lắm lắm rồi.
Nhưng chắc chắn họ không ngờ được, tương lai của đất nước lại phồn vinh hưng thịnh đến vậy.
Qua màn nước mắt, trên gương mặt Trần Kiều Ngọc hiện lên nụ cười trước nay chưa từng có.
Cô không hỏi nhân viên siêu thị, mà tự mình dựa theo bảng chỉ dẫn thử tìm kiếm, cuối cùng tìm được đường đỏ ở một khu gần góc.
Không chỉ có đường đỏ, còn có đường phèn, đủ loại ngũ cốc thô, đậu xanh, ngân nhĩ…
Khả năng học hỏi của Trần Kiều Ngọc rất mạnh, bây giờ dù là chuyện khiến cô kinh ngạc đến đâu, cô cũng có thể nhanh chóng tiếp nhận và thích ứng.
Cô tìm thấy nhãn giá của đường đỏ, bên trên viết “8.99/500g”, Trần Kiều Ngọc suy đoán 500g kia hẳn chính là một cân.
Cô tính toán rồi dùng túi mua hàng đựng khoảng chừng một cân, nhân viên nhiệt tình giúp cô cân: “9 tệ rưỡi.”
Không nói đến giá cả, chỉ nói một rổ rau có thể đổi được hai cân đường đỏ thôi, đây đã là món ngon mà Trần Kiều Ngọc chỉ dám mơ tới.
Ở chỗ cân đường đỏ, Trần Kiều Ngọc nhìn thấy túi zip, dày dặn hơn túi ở hợp tác xã cung tiêu rất nhiều.
Nhưng cô không thấy nhãn giá, chỉ có thể hỏi nhân viên siêu thị: “Túi nilon này bao nhiêu tiền vậy?”
Nhân viên siêu thị nói: “Cái này à, cái này là để khách đựng đường đỏ, không bán đâu. Nếu cô muốn mua thì đến tiệm tạp hóa bên cạnh chợ rau xem thử, chắc ở đó có.”
Trần Kiều Ngọc lại ghi nhớ thêm một nơi, tiệm tạp hóa.
Trần Kiều Ngọc lần mò một hồi mới tìm được chỗ thu tiền, dùng tiền mặt thanh toán, bây giờ còn lại 8 tệ rưỡi.
Ra khỏi siêu thị, trời bên ngoài đã tối đen, trước cửa siêu thị có màn hình điện tử, bên trên có thời gian. Trần Kiều Ngọc thấy rất tiện, cảm thấy mình cũng nên tích tiền mua một cái đồng hồ móng ngựa (đồng hồ báo thức dây cót).
Tiệm tạp hóa bên cạnh chợ rau đã đóng cửa, Trần Kiều Ngọc thấy thời gian hơi muộn, cũng không dám chậm trễ, ôm đường đỏ lên núi.
Trở về căn nhà cũ năm 1979, cô cũng không dám lấy đường đỏ ra, mà dùng quần áo bọc lại giấu trong rổ, trực tiếp mang vào phòng mình khóa lại.
Sau khi Chu Thuyên đi rồi, cô sống một mình, rương gỗ long não cũng được dời từ phòng Thanh Dương sang phòng cô, ra vào đều khóa lại.
Trần Kiều Ngọc mở rương, dùng nửa cây nến Chu Thuyên để lại kiểm kê đồ bên trong.
22 đôi tất, cô và Thanh Dương mỗi người một đôi, bán cho Chu Thuyên 2 đôi, đổi với Anh Tử 1 đôi, lại đổi với Diêu thái bà 2 đôi, tổng cộng 7 đôi, bây giờ còn lại 15 đôi.
Tất được buộc thành bó ngay ngắn, đặt ở một góc rương.
Bên cạnh tất là một chiếc áo ba lỗ trắng, lần trước Trần Kiều Ngọc mua hai chiếc, chỉ lấy một chiếc cho Trần Thanh Dương mặc.
Còn có mười quyển vở, mười hai cây bút chì.
Phía bên kia đặt trứng gà đổi được từ chỗ bà cụ Diêu, còn có đường đỏ lần này Trần Kiều Ngọc mang về.
Ngoài ra, hai chị em còn có dép lê mới, Trần Kiều Ngọc còn có một bộ quần áo chuyên dùng cho hiện đại.
Đồ không nhiều, nhưng đều là hạnh phúc tràn đầy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


