Đã bị phát hiện rồi thì có che giấu cũng chẳng ích gì, càng che chỉ càng lộ thêm sơ hở mà thôi.
Thịnh Phi Diệc vốn là người nhanh trí, cô đành thuận tay vẽ thêm mấy nét nhà cửa, hoa cỏ lên giấy rồi đáp:
“Không có gì đâu, tôi thích phong cảnh ở đảo Tịch Chiếu nên đang phác họa lại một chút thôi.”
Cô gái kia mỉm cười nói:
“Nếu khách quý thích nơi này đến thế, chi bằng định cư luôn ở đây đi. Ở đây ngài nhất định sẽ được trải nghiệm niềm vui vượt xa trần thế phàm tục gấp trăm lần, lại còn có thể tái sinh một cách hoàn toàn mới mẻ nữa.”
Thịnh Phi Diệc nghe thế nào cũng thấy giống hệt mấy kẻ lừa đảo đa cấp đang lôi kéo người khác vào hội.
Cô chẳng biết phải đáp lời ra sao, đành cười gượng mấy tiếng cho qua chuyện. Thật sự xấu hổ chết đi được.
...
Cũng giống như Thịnh Phi Diệc, Từ Thương Hi dành trọn buổi chiều để khảo sát địa hình ở khu vực phía nam.
Người đi theo tháp tùng anh cũng là một cô gái. Ánh mắt cô ta cứ liếc anh từ trên xuống dưới, nụ cười mang đầy vẻ ý vị sâu xa.
Vừa mở miệng, cô ta đã cất giọng ngâm nga như đang đọc thơ:
“Khách quý thân yêu ơi, em chưa từng thấy dung nhan nào tuyệt mỹ như của anh. Đây có lẽ là món quà mà ông trời ban tặng, anh tựa như một tia sáng chiếu rọi xuống đảo Tịch Chiếu, vừa khiến em say đắm khôn nguôi, lại vừa mong mỏi có thể mãi mãi lưu giữ khoảnh khắc tốt đẹp này.”
Từ Thương Hi dạo quanh bốn phía để ghi nhớ địa hình, sắc mặt lạnh nhạt, chỉ gật đầu cho có lệ:
“Được rồi, cảm ơn.”
“Chẳng lẽ anh không muốn thoát khỏi trần thế phàm tục, tìm kiếm một chốn thanh tịnh thực sự để tâm hồn được tĩnh lặng và linh hồn được siêu thoát hay sao?”
“Không muốn.”
Cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.
Trong khi đó, ở một hướng khác, Hạc Bình và Âu Dương Phi Ưng cũng đang trải qua thử thách tương tự, đồng thời phải nhận những lời khen ngợi khiến người ta nổi da gà không kém.
“Tôi biết bản thân mình trông rất đẹp.”
Âu Dương Phi Ưng nói:
“Nhưng bị cô ta khen kiểu này, tôi bắt đầu thấy hoài nghi cuộc đời luôn rồi.”
“Vấn đề mà cô Âu Dương đang bận tâm, có lẽ là vì ả ta đang đứng từ góc độ đối xử với đàn ông để khen ngợi cô đấy.”
“Quả thật là vậy.”
“Nhưng kỳ thực, nhan sắc của cô Âu Dương đây, dù so với con gái đi nữa thì cũng cực kỳ nổi bật.”
“Mọi người vẫn đồn tổng giám đốc Hạc khéo léo, xử lý mọi việc suôn sẻ, hôm nay có dịp tiếp xúc mới thấy quả thực anh rất biết ăn nói, cực kỳ biết lấy lòng người khác.”
“Không đâu, nói về chuyện làm người ta vui lòng thì chắc chắn cô Âu Dương đây vẫn cao tay hơn một bậc.”
“Mấy cái khoản nịnh nọt dẻo miệng đó, tôi không thèm tranh với cậu làm gì.”
Hạc Bình bật cười, anh đột nhiên quay đầu lại, vô cùng dịu dàng hỏi cô gái cư dân trên đảo ở bên cạnh:
“Làm phiền cô, có thể cho tôi xin một cốc nước được không? Hai chúng tôi sẽ đứng chờ ở tại chỗ, tuyệt đối không đi đâu lung tung đâu.”
“Đương nhiên là được chứ, vị khách quý xin hãy đợi một lát.”
Vì thế nữ cư dân liền quay người bỏ đi.
Cuối cùng cũng đuổi được kỳ đà cản mũi đi chỗ khác, Hạc Bình và Âu Dương Phi Ưng lúc này đang đóng vai đồng đội trong game, mới có thời gian thảnh thơi nghiêm túc bàn bạc vài câu với nhau.
“Tổng giám đốc Hạc, vị trí địa hình ở đây anh đã nhớ hết chưa?”
“Đã nhớ rất rõ rồi, xin cô Âu cứ yên tâm.”
Âu Dương Phi Ưng bật cười:
“Ừm, chút chuyện nhỏ này đối với tổng giám đốc Hạc mà nói, đương nhiên là nằm trong tầm tay rồi.”
“Tôi rất đánh giá cao thái độ và tâm tính của cô Âu đây.”
Hạc Bình nói:
“Cho dù ở trong hoàn cảnh thế này, cô cũng không hề hoảng loạn.”
“Vì hoảng loạn hoàn toàn vô dụng, cũng không thể thay đổi được cục diện đã định, tôi chỉ hy vọng đồng đội của mình có thể đáng tin cậy hơn một chút.”
Hạc Bình suy nghĩ rồi nói:
“Vị họ Từ kia, chắc là cũng có bản lĩnh đấy.”
“Cô gái họ Thịnh cũng không tệ, ít ra cô ấy rất bình tĩnh, lý trí, lại còn đang tích cực suy nghĩ tìm manh mối.”
“Còn vị blogger nổi tiếng kia thì sao?”
“Không thân lắm đâu, tôi thấy tính tình có chút quái lạ, nhưng chắc là cũng không đến mức kéo chân sau đâu nhỉ?”
Âu Dương Phi Ưng thở dài một tiếng:
“Tôi chỉ lo cho đại minh tinh kia thôi, đây không phải là sân khấu để cô ấy chạy show, chỉ mong cô ấy có thể động não một chút, đừng làm một bình hoa di động là được.”
Hạc Bình nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, cuối cùng anh cũng có chung mối lo ngại.
“Quả thật khó mà nói trước được...”
...
Lúc này, một nữ minh tinh kiêm bình hoa di động nào đó bỗng hắt xì một cái thật mạnh.
Cô vừa xoa mũi, vừa nghi ngờ liếc nhìn Lộ Hiểu Phong:
“Anh lại đang lén lút nói xấu gì tôi trong lòng đấy à?”
“?”
Lộ Hiểu Phong cạn lời:
“Đại minh tinh à, chúng ta mà còn có thể sống sót trở về được, khuyên cô nên đi khám khoa tâm thần đi.”
“Cô qua trò chuyện với người ta một chút đi?”
Kỳ thực, Nhiễm Tố Tố cũng không đến mức ngốc nghếch, ví dụ như lúc này cô đã hiểu ngay ý anh ta, anh ta muốn cô tìm cách đuổi người dân đảo đó đi chỗ khác.
Nhưng cô lại chẳng biết phải nói gì cả, miệng cứ cứng đờ ra không mở nổi.
Cô nghiến răng lầm bầm:
“Trò chuyện cái gì, có cái gì mà trò chuyện chứ?”
“Thì trò chuyện về trang điểm, phối đồ, hay cách chụp ảnh sao cho đẹp vào.”
“Về khoản này thì chắc cô phải rành hơn tôi chứ?”
Lộ Hiểu Phong lấy từ trong túi ra một cây bút, cười nhạt rồi huơ huơ trước mặt cô:
“Hay là cô đến làm đi?”
“...”
Ồ đúng rồi, anh ta phải tranh thủ cơ hội để vẽ bản đồ.
Nhiễm Tố Tố đành chịu, chỉ có thể cắn răng bước tới, choàng tay ôm lấy vai nữ cư dân trên đảo.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nở một nụ cười ngọt ngào tiêu chuẩn lộ ra tám chiếc răng.
“Hi, em gái, chị thấy em vốn đã trời sinh xinh đẹp, có muốn biết một vài bí quyết nhỏ để làm bản thân ngày càng xinh đẹp hơn không?”
Nhân cơ hội Nhiễm Tố Tố và nữ cư dân đang bàn về các bí quyết làm đẹp và kéo nhau đi ra xa dần, Lộ Hiểu Phong tranh thủ từng giây từng phút chuồn mất, đi khảo sát thật kỹ khu vực địa hình phía tây.
Anh ngồi xổm phía sau một ngôi nhà, trải tờ giấy trắng nhét trong túi lên tường, dựa vào trí nhớ phác họa lại bản đồ một cách cực kỳ nhanh chóng.
Anh khổ sở cắn bút:
“Ngọn núi kia có nên vẽ vào không? Thôi bỏ đi, vẽ vào luôn vậy.”
Phía tây có một con đường nhỏ quanh co, dẫn đến một khu rừng nhỏ rậm rạp, cùng với một ngọn núi thấp ở đằng xa.
Tiếc là gần con đường nhỏ có những người dân đảo đang canh gác tuần tra, rõ ràng là không cho phép người ngoài tùy ý đi qua.
Đang lúc cắm cúi viết vẽ, chợt nghe thấy có tiếng động quen thuộc từ xa đến gần, là người phụ nữ vừa nãy đang đi tìm anh.
“Vị khách lúc nãy vẫn còn ở đây cơ mà, đi đâu mất rồi nhỉ? Không lẽ là lạc đường rồi chứ?”
Tiếp theo là tiếng Nhiễm Tố Tố đáp lời:
“Cô yên tâm, anh ta không lạc được đâu, chắc là tự đi dạo đâu đó thôi.”
Hai người càng lúc càng đi đến gần, dần tiến sát đến ngôi nhà mà Lộ Hiểu Phong đang ở. Lúc này Nhiễm Tố Tố vô tình quay đầu lại, liền nhìn thấy vạt áo của Lộ Hiểu Phong đang ngồi xổm ở đó.
Cô vô cùng dứt khoát, ngay lập tức quay người lại, dành cho người dân đảo một cái ôm kiểu gấu ôm thật chặt.
“Tôi thật sự quá yêu cô mất thôi, hai chúng ta hợp nhau như vậy, hay là sau này kết nghĩa chị em đi?”
Người phụ nữ trên đảo: “?”
Lộ Hiểu Phong nhận được tín hiệu, liền đứng lên lẳng lặng chuồn đi chuyển địa điểm khác.
Nữ minh tinh thỉnh thoảng cũng có lúc đáng tin cậy.
...
Khi chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn nhuộm cả hòn đảo thành một sắc màu đậm đà rực rỡ. Trong khung cảnh ánh sáng biến ảo khôn lường, nơi này trông tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Thịnh Phi Diệc đứng trước một bụi hoa không biết tên, ngẩng đầu nhìn những tầng mây cuồn cuộn ở chân trời. Gió lướt qua thổi bay vạt áo trắng của cô, toàn thân đắm chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, mái tóc dài bay phấp phới trong chiều tà, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Một lúc sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân cực kỳ nhẹ nhàng. Cô nhận ra, thận trọng quay đầu lại, phát hiện Từ Thương Hi đang đứng ngay phía sau mình.
Ồ, là đồng đội tạm thời.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cười chào:
“Anh Từ, không phải anh ở phía nam sao? Sao lại qua đây thế?”
“Gọi cô đi tham gia tiệc lửa trại.”
“Ồ ồ, đến giờ rồi à? Vậy chúng ta đi thôi.”
Hai người đi trước đi sau, theo con đường lúc tới bước về.
Dọc đường lại bắt gặp người dân đảo nhiệt tình dẫn đường, họ bám sát theo từng bước, gần như hộ tống để đưa hai người đến tận địa điểm tổ chức buổi tiệc.
Cô vừa đi vừa nhỏ giọng hỏi Từ Thương Hi:
“Đây rốt cuộc là đi cùng hay là giám sát thế?”
“Giám sát.”
“Hít...” Một tiếng hít vào thật sâu trên con đường trở về.
Đêm xuống.
Khu đất trống được thắp đèn bốn phía, ở giữa nhóm lên một ngọn lửa trại lớn.
Những người đàn ông trên đảo đang ở vòng ngoài xử lý và nướng nguyên liệu nấu ăn, còn phụ nữ trong đảo thì đã thay những bộ quần áo mới lộng lẫy, đầu đội vòng hoa bện thủ công, tay trong tay vây quanh ngọn lửa trại ca múa tưng bừng.
Đảo chủ ngồi ở ghế chủ vị, hai tay đan chéo đặt hờ trước đầu gối, tao nhã mà ung dung dõi theo bọn họ.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt ả dừng lại, thân thiết vẫy tay ra hiệu với Thịnh Phi Diệc.
“Khách quý thân mến, mời qua đây với tôi nào.”
Thịnh Phi Diệc: “...”
Cô thực sự không hiểu tại sao vị đảo chủ này lại cứ chăm chăm để ý đến mình. Đương nhiên là cô chẳng muốn bước qua đó chút nào, ngặt nỗi trong tình cảnh này mà từ chối thì lại quá lộ liễu và không thực tế.
Đúng lúc ấy, bên tai cô bỗng vang lên giọng nói lạnh nhạt của Từ Thương Hi:
“Cứ đi đi, tôi đứng đây nhìn cô.”
“... Hả?”
“Đừng sợ, cứ ứng biến cho kỹ vào. Lỡ có chuyện không hay xảy ra, tôi sẽ cứu cô.”
Mặc dù cho đến tận bây giờ, Thịnh Phi Diệc vẫn chưa nắm rõ thực lực của các đồng đội ra sao, dù sao bọn họ cũng chưa từng kề vai chiến đấu, nhưng cô phải thầm thừa nhận rằng, tận sâu trong tiềm thức, cô vẫn tin tưởng Từ Thương Hi là kẻ có bản lĩnh thật sự.
Đến khi nghe thấy anh hứa sẽ cứu mình, y như là cô vừa nuốt trọn một viên thuốc an thần, lá gan bỗng chốc lớn hẳn lên.
Cô gật đầu:
“Được, cảm ơn anh Từ.”
Âu Dương Phi Ưng ngồi ở cách đó không xa, trơ mắt nhìn Thịnh Phi Diệc bước về phía đảo chủ, trong lòng không khỏi dâng lên mười phần cảnh giác.
Đúng lúc ấy, có một người đàn ông bưng khay đồ nướng đi tới.
Cái khay suýt chút nữa đập thẳng vào mặt Âu Dương Phi Ưng, khiến cô theo phản xạ giật mình lùi phắt ra sau.
Lộ Hiểu Phong nhanh tay lẹ mắt, vươn tay đỡ ngay lấy sau gáy cô.
“Làm gì thế?”
Người đàn ông đó không đáp lại mà cứ thế bỏ đi.
Đợi người đàn ông đó đi khuất, Âu Dương Phi Ưng mới thấp giọng nói:
“... Thật ra lúc trưa tôi đã muốn nói rồi.”
“Đồ ăn ở đây cho quá nhiều dầu mỡ và muối, thoạt nhìn thì được tẩm ướp gia vị rất thơm, nhưng ngửi kỹ lại vương một mùi tanh tưởi, đặc biệt là món cá, cái mùi ấy càng nặng hơn.”
Lộ Hiểu Phong nhíu mày:
“Ý cô là cá thịt của bọn chúng đều bị thiu hết rồi à?”
“Cũng có khả năng đó, nhưng tình hình phức tạp hơn nhiều, dường như không chỉ đơn thuần là mùi đồ hỏng.”
Nhiễm Tố Tố nghe thấy thế liền lén cầm một khúc cá nướng lên, đưa sát mũi lật qua lật lại ngửi đến mức tỉ mỉ.
“Sao tôi ngửi mãi mà chẳng thấy gì nhỉ?”
“Khứu giác của tôi bẩm sinh đã nhạy bén hơn người thường một chút.”
Âu Dương Phi Ưng đáp:
“Cho nên hãy tin tôi, mùi này chắc chắn là có thật.”
“Thế... Cô còn ngửi thấy gì lạ nữa không?”
“Chẳng hạn như mùi hương trên người mấy nữ đảo dân ấy, mọi người không thấy nó ngày càng nồng nặc hơn sao?”
“Cô nhắc mới thấy, hình như đúng là vậy thật.”
Hạc Bình gật đầu xác nhận:
“Lúc trưa còn đỡ, đến tối lại nồng đến mức quá quắt, hệt như đang cố tình che đậy thứ gì đó.”
Âu Dương Phi Ưng ra hiệu cho mọi người xích lại gần hơn, đoạn hạ thấp giọng xuống thêm vài phần:
“Cho dù mùi thơm đó có nồng nặc đến mấy, tôi vẫn ngửi ra được... Trên người bọn họ, đâu đó vẫn thoang thoảng mùi cá tanh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
