Cảm giác trống rỗng trong đầu chỉ lướt qua trong chớp mắt, Thịnh Phi Diệc đã nhanh chóng lấy lại tỉnh táo.
Cô mở mắt ra, lớp sương mờ đã tan hết. Từ Thương Hi trong bộ đồ đen với vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ngay bên cạnh.
Cô hơi ngẩn người:
“Anh Từ?”
Từ Thương Hi cúi đầu nhìn cô, điềm tĩnh khom người rồi đưa tay về phía cô:
“Ừ.”
“Cảm ơn anh.”
Cô đặt tay lên lòng bàn tay anh, mượn lực đứng dậy:
“Chúng ta đang ở đâu thế này?”
“Không biết.”
Thịnh Phi Diệc ngẫm lại, cũng thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. Dù sao tất cả mọi người đều bị kéo đến đây một cách bất ngờ, ai lại rành rẽ hơn ai chứ?
Cô lo lắng nhìn quanh:
“Những người khác đâu rồi?”
“Chắc là ở quanh đây thôi.”
Sự thật đúng là như vậy.
Lúc rơi xuống, Lộ Hiểu Phong ngồi rất gần Nhiễm Tố Tố nên cả hai ngã cùng một chỗ.
Vừa mở mắt ra, anh đã phát hiện cô nàng đang nằm đè lên người mình. Anh lập tức giơ hai tay lên trời:
“Trời đất chứng giám, đại minh tinh làm ơn đứng dậy trước được không? Tôi sợ bị fan của cô kéo vào đánh hội đồng lắm.”
“Tổng cộng chỉ có sáu người, lấy đâu ra fan chứ?”
Nhiễm Tố Tố vén mái tóc dài, chỉnh lại váy áo rồi ngồi thẳng dậy:
“Tôi còn mong có cả đám săn ảnh bị kéo theo đây, biết đâu còn báo cảnh sát để lôi tôi ra khỏi cái chỗ quỷ quái này!”
“Vấn đề là chuyện này đâu phải cứ báo cảnh sát là giải quyết được đâu?”
“Chúng ta thật sự đã bước vào một trò chơi rồi.”
Âu Dương Phi Ưng xắn tay áo sơ mi bước tới, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Nếu không, tôi thật sự không tin có kẻ nào đủ bản lĩnh dịch chuyển tức thời sáu người sống sờ sờ ra tận một hòn đảo giữa biển như thế này.”
Hạc Bình bước theo sau, sắc mặt cũng nặng nề không kém:
“Trước mắt chỉ đành đi từng bước rồi tính tiếp thôi.”
Lúc này, họ đang đặt chân lên một hòn đảo có phong cảnh vô cùng tuyệt mỹ, lưng tựa núi, mặt hướng ra biển.
Kiến trúc trên đảo rất độc đáo, cây cối xanh mướt, đan xen đủ loài kỳ hoa dị thảo.
Nhìn cảnh tượng này, nói đây là chốn đào nguyên tiên cảnh cũng không quá chút nào.
Nơi này có lẽ chính là đảo Tịch Chiếu từng xuất hiện trên màn hình phòng họp lúc trước, còn thân phận hiện tại của họ là những du khách ghé thăm đảo.
Lộ Hiểu Phong cố nhớ lại:
“Lúc nãy màn hình LED còn nói gì nữa nhỉ?”
“Chúng ta hiện là du khách đến tham quan đảo Tịch Chiếu.”
Thịnh Phi Diệc thuật lại không sót một chữ:
“Nhiệm vụ kéo dài bốn ngày, tìm ra bảo vật trấn đảo và rời khỏi đảo Tịch Chiếu là có thể thông quan.”
“Tôi nhớ hình như còn một câu nữa?”
“Vận rủi đồng hành, chúc các ngươi bình an.”
“Đúng là một lời chúc kỳ lạ thật.”
Nhiễm Tố Tố ngửa cổ thở dài, không muốn chấp nhận hiện thực phũ phàng.
Trong đầu cô lúc này chỉ còn lịch trình quay phim dày đặc vào sáng sớm mai.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đến muộn, bị quản lý mắng mỏ, rồi những bài viết bôi nhọ trên mạng châm chọc cô mắc bệnh ngôi sao, thiếu chuyên nghiệp là cô lại thấy da đầu tê dại.
“Không xong rồi, phải về khách sạn ngay lập tức!”
“Ở đây không có thuyền thật sao? Cái đảo này không có ai qua lại à?”
Thịnh Phi Diệc cố trấn an:
“Cô Nhiễm bình tĩnh trước đã. Chuyện này chắc không phải chỉ cần lên thuyền là giải quyết được. Chúng ta phải làm rõ cái trò chơi này trước...”
“Đừng có mở miệng ra là trò chơi nữa! Ai thèm chơi cái thể loại này chứ? Lịch làm việc tuần tới của tôi kín mít rồi, tiền bồi thường ai đền hả?”
Từ Thương Hi hờ hững liếc mắt, giọng điệu lạnh băng:
“Tùy cô. Muốn kịp lịch quay thì cứ việc tự đóng thuyền mà đi.”
“...”
Nói xong, anh mặc kệ cô đang tức đến hộc máu, cũng chẳng thèm gọi ai, một mình đi thẳng vào sâu trong đảo.
Thịnh Phi Diệc ngẩn ra nhìn cục diện trước mắt, do dự vài giây rồi cũng đành cắn răng chạy theo sau.
Chẳng rõ vì nguyên nhân gì, có thể vì đối phương là người chạm mặt đầu tiên, hoặc do cùng sống ở thành phố A nên sinh ra cảm giác thân thuộc, trong mắt cô, khí chất của người đàn ông này lại toát lên sự đáng tin đến kỳ lạ.
Đứng trước tình cảnh cô độc không nơi nương tựa, bám lấy chiếc phao cứu sinh an toàn nhất lúc này là quyết định khôn ngoan nhất.
“Này, đi thôi chứ ba vị đại gia?”
Lộ Hiểu Phong cất giọng trầm ấm trời phú, điệu bộ cợt nhả nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo:
“Người ta là dân thường còn đi trước rồi kìa, tôi đây đường đường là một ngôi sao mạng cũng phải lót dép đi theo đây. Đã cùng hội cùng thuyền trong cái trò quỷ quái này thì xin các vị hạ mình xuống một chút, lo đồng tâm hiệp lực qua ải trước đã nhé.”
Nhiễm Tố Tố giận tím mặt:
“Anh đang bóng gió ai đấy hả?”
“Trời đất, tôi nào dám bóng gió ai, chỉ nói đúng sự thật thôi. Đại minh tinh bớt suy diễn lại đi, lo tìm vật liệu đóng thuyền còn thiết thực hơn kìa.”
“...”
Âu Dương Phi Ưng tính tình sảng khoái, dứt khoát quay đầu hỏi người bên cạnh:
“Đi không, tiểu Hạc tổng?”
“Đi chứ.”
Lúc đi ngang qua Nhiễm Tố Tố, Hạc Bình suy nghĩ một lúc rồi vẫn tốt bụng nhắc nhở:
“Cô Nhiễm, ai cũng có công việc bận rộn, nhưng cục diện bây giờ không còn cho phép chúng ta tự kiểm soát nữa rồi. Vì an toàn, theo số đông vẫn là thượng sách. Cô cân nhắc xem sao?”
“...”
Một cơn gió biển lạnh buốt thổi tới, cuối cùng cũng kéo tâm trí Nhiễm Tố Tố về thực tại.
Cô thừa biết nếu bây giờ cố chấp tách ra thì chính là tự tìm đường chết.
Lúc này dù có xảy ra chuyện gì cũng chẳng ai bận tâm đến mình.
Một mình ở nơi quái quỷ này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần việc bị trễ lịch quay.
Nuốt cục tức vào bụng, đôi mắt cô đỏ hoe vì uất ức, đành phồng má bước theo sau cả nhóm.
Cô rốt cuộc đã đắc tội với ai mà phải chịu kiếp nạn này chứ!
Rời khỏi dải cát trắng, đi mãi vào sâu bên trong, cảnh tượng trước mắt đột ngột mở rộng.
Cuối cùng, sáu người cũng chạm mặt những cư dân đầu tiên trên đảo.
Y phục của họ mang đậm nét dân tộc thiểu số, chất liệu vải thô thoáng mát, sắc đỏ và trắng đan xen trông vô cùng mộc mạc, sạch sẽ.
Kẻ sửa mái nhà, người tưới luống hoa, góc hiên vắng có bà mẹ trẻ đang nhịp nhàng đưa con ngủ.
Mùi hương hoa lạ thoang thoảng trong gió, vẽ nên một khung cảnh vừa yên bình vừa kỳ ảo.
Bỗng, một tiếng cười trong trẻo vang lên.
Cô bé đứng cạnh đó chỉ tay về phía họ, cao giọng gọi:
“Có khách đến rồi! Người bên ngoài lên đảo rồi nè!”
Một tiếng hô vang kéo theo cả làng nhốn nháo.
Nhiễm Tố Tố cảm thấy mình chẳng khác nào con khỉ trong sở thú đang bị người ta vây xem làm trò vui.
Khắp người cô khó chịu đến mức bứt rứt, không nhịn được mà thì thầm:
“Lại trò quỷ gì nữa đây?”
Thịnh Phi Diệc tốt bụng giải thích:
“Có lẽ họ chưa từng thấy người ngoài lên đảo nên mới tò mò thôi.”
“Không đúng chứ? Chẳng lẽ họ bình thường không giao tiếp với bên ngoài sao? Phong tỏa đến mức này cơ à?”
“Ừ...”
Trên đảo dường như phụ nữ chiếm đa số, mà kỳ lạ là bất kể độ tuổi nào cũng đều trẻ trung xinh đẹp, trên mặt không tìm thấy một nếp nhăn.
Chẳng biết họ uống phải loại nước thần gì mà giữ gìn nhan sắc tài tình đến vậy.
Đương nhiên trên đảo vẫn có đàn ông, nhưng hầu hết đều trầm lặng, phong trần, thậm chí có người cử chỉ còn mang chút e thẹn.
Vì ngoại hình của Từ Thương Hi và Hạc Bình quá nổi bật, mấy cô gái trẻ đứng cạnh cứ lén liếc mắt đưa tình, nhỏ to cười thầm đầy ngượng ngùng.
Chưa hết, điều đáng nói là có cô nàng lại chấm trúng Âu Dương Phi Ưng, còn bạo dạn kéo vạt áo cô, chẳng nói chẳng rằng cứ thế tủm tỉm cười.
Vì phép lịch sự, Âu Dương Phi Ưng đành gượng gạo cười lại, vừa cười vừa nghiến răng thì thầm:
“Cô ta chắc chắn tưởng tôi là đàn ông rồi phải không? Có nên mở miệng đính chính một tiếng không?”
“Đính chính cái gì? Người ta đã hỏi đâu, tự dưng khai mình là nữ chẳng phải càng lúng túng hơn sao?”
Lộ Hiểu Phong hiến kế:
“Cứ giả ngốc cho qua chuyện đi.”
“... Hừ.”
Đang lúc sáu người còn đang đau đầu không biết thoát khỏi tình cảnh quái dị này thế nào, ngẩng đầu lên đã thấy đảo chủ đang thong thả bước tới, xung quanh là một đám dân làng vây quanh.
Đảo chủ là một mỹ nhân có khí chất xuất chúng, y phục tinh xảo hoa lệ hơn hẳn người thường, phong thái dịu dàng trong trẻo, khóe môi luôn vương nụ cười.
Cô ấy bước đến gần, ánh mắt lần lượt lướt qua gương mặt sáu người, rồi bất ngờ đưa tay về phía các cô gái trước.
Đầu tiên cô nắm tay Nhiễm Tố Tố, tiếp đến là Lộ Hiểu Phong, và cuối cùng dừng lại ở Thịnh Phi Diệc. Thấy vậy, Lộ Hiểu Phong lập tức cứng họng, nghiến răng thì thầm:
“Cái cô đảo chủ này chắc tưởng tôi là con gái chứ gì?”
“Anh cũng đừng thanh minh nữa. Người ta còn chẳng coi anh là con gái, anh còn mặt mũi nào mà mở miệng nữa.”
Âu Dương Phi Ưng dùng nguyên câu nói lúc nãy của anh để đáp trả lại:
“Cứ giả ngốc lấp liếm cho qua đi.”
“...”
Với Nhiễm Tố Tố và Lộ Hiểu Phong, đảo chủ chỉ nắm tay mang tính thủ tục rồi buông ra ngay.
Thế nhưng đến lượt Thịnh Phi Diệc, cô ấy lại lưu lại rất lâu, chăm chú ngắm nghía gương mặt đối phương đến đắm đuối.
Không biết có phải ảo giác không, mà ánh mắt ấy bỗng chốc sáng rực lên vài phần.
Cô ấy cứ nhìn Thịnh Phi Diệc rồi cười, nụ cười vừa vui mừng từ bi, lại vừa ẩn chứa những cảm xúc sâu xa khó thấu hiểu.
Do thói quen nghề nghiệp, Thịnh Phi Diệc vốn rất dị ứng với việc bị người lạ chạm vào, huống hồ còn là màn ép buộc nắm tay như thế này.
Cô cau mày đầy cảnh giác, mấy lần lén rút tay về nhưng đều bất thành.
Bất đắc dĩ, cô đành đưa ánh mắt cầu cứu sang người bên cạnh.
Từ Thương Hi lạnh lùng liếc một cái, trực tiếp vươn tay gỡ phăng bàn tay đảo chủ ra khỏi cổ tay cô.
Đảo chủ hoàn toàn không giận, khóe môi vẫn cong lên nụ cười hoàn hảo, giọng nói ôn hòa cất lên:
“Đây là đảo Tịch Chiếu, vùng đất tôn sùng sự tự do và tình yêu chân thành. Hoan nghênh các vị khách quý từ phương xa ghé thăm. Sự hiện diện của các vị khiến chúng tôi vô cùng hoan hỉ. Nơi đây sẽ dành cho các vị sự tiếp đãi nồng hậu nhất, hy vọng mọi người sẽ đem lòng yêu mến mảnh đất này, cùng chúng tôi chung sống đầu bạc răng long, đời đời kiếp kiếp không rời.”
Nhiễm Tố Tố thầm lẩm bẩm:
“Câu này... Nghe quen quá, như đang quảng cáo khu du lịch vậy trời?”
“Đúng là quảng cáo du lịch chứ còn gì nữa.”
Lộ Hiểu Phong cười nhạo:
“Không chỉ mời gọi du lịch không đâu, cô ta rõ ràng muốn giữ chân chúng ta nhập tịch tại chỗ luôn đấy. Không nghe nói đời đời kiếp kiếp không rời à?”
“...”
Cả nhóm chẳng ai đáp lời, nhưng sự im lặng ấy chẳng mảy may ảnh hưởng đến hứng thú của đảo chủ.
Cô ấy vẫn tự nhiên nói tiếp:
“Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn một bữa trưa thịnh soạn để tẩy trần cho các vị. Tối nay sẽ có tiệc lửa trại linh đình, đến lúc đó mọi người có thể thoải mái chọn người mình tâm đắc để trao hoa và nhảy múa.”
Bọn họ vừa mới chân ướt chân ráo lên đảo mà đối phương đã nắm rõ như lòng bàn tay, thậm chí cơm canh cũng đã dọn sẵn? Nơi này thoạt nhìn có vẻ yên bình ấm cúng, nhưng đằng sau lại cuồn cuộn thứ khí chất quỷ dị khó tả.
Dưới sự dẫn đường của đảo chủ, sáu người đành bước qua những ngôi nhà ẩn mình dưới tán cây xanh, tiến thẳng ra khu vườn phía sau dùng để đãi khách.
Nơi đó bày một chiếc bàn dài trải khăn lụa trắng muốt cùng hàng chục chiếc ghế gỗ.
Trên bàn ngập tràn những món ăn bắt mắt: heo sữa quay, sườn cừu hầm, đùi gà rán giòn, thịt xông khói, cá kho tộ cho đến đủ loại bánh trái và các bát canh sặc sỡ sắc màu, nhìn thôi đã thấy hoa cả mắt. Sáu người bị đẩy vào các vị trí chủ tọa ngồi hai bên đảo chủ.
Giữa lúc nhốn nháo, một cô gái bản địa bạo dạn lén sờ vào eo lẫn mông Âu Dương Phi Ưng rồi cười khúc khích bỏ chạy.
Âu Dương Phi Ưng:
“...”
Đúng là chịu hết nổi cái thói đời này rồi!
Đảo chủ mỉm cười hiền hậu:
“Các vị cứ tự nhiên, đừng câu nệ. Đảo Tịch Chiếu chính là nhà của mọi người.”
Sáu người gật đầu cho có lệ, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám động đũa.
Nhiễm Tố Tố nhỏ giọng kêu lên:
“Tôi đói thật rồi đấy...”
“Khuyên cô Nhiễm nên cẩn trọng một chút.”
Hạc Bình hạ thấp giọng nhắc nhở:
“Đừng quên chúng ta đang kẹt trong một trò chơi sinh tử mang tên Vận Rủi, cái quái gì cũng có thể xảy ra được.”
Ăn được hay không, tốt nhất nên tính toán cho kỹ lưỡng.
“...”
Nhiễm Tố Tố nhớ lại tấm thiệp mời đen ngòm lúc trước, lại nhìn cảnh tượng phi lý trước mắt, không kìm được rùng mình một cái.
Cô đành chọn một chiếc bánh bao an toàn, lặng lẽ cắn một miếng nhỏ.
Năm người còn lại cũng vô cùng cẩn trọng, chỉ nhắm vào những món rau củ hoặc đồ khô không có nguy hiểm để gắp.
Đột nhiên, đôi đũa của Thịnh Phi Diệc khựng lại giữa không trung. Cô trân trân nhìn chằm chằm đĩa cá kho tộ ngay trước mặt, một luồng khí lạnh vô hình chạy dọc sống lưng.
Con cá rõ ràng đã được nấu chín nhừ, thế nhưng đôi mắt nó lại mở trừng trừng, trân trân nhìn thẳng vào cô với vẻ lạnh lẽo rợn người.
Đúng lúc ấy, Từ Thương Hi bên cạnh lặng lẽ vươn tay sang, tự nhiên kéo đĩa cá dịch ra xa khỏi tầm mắt cô.
Đảo chủ thu hết mọi hành động ấy vào mắt, cô khẽ cong đôi mi thanh tú, mỉm cười kỳ dị và hỏi:
“Các vị khách quý ơi, chẳng lẽ những món thịt thơm ngon này không hợp khẩu vị của các vị sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
