Giọng nói từ tính trầm thấp hệt như tiếng đàn Cello du dương vang lên: “Hợp tác vui vẻ.”
Trợ lý Lý thấy hai người sắp ra ngoài, vội vàng đến văn phòng gọi Thẩm Thính Đường.
Lúc Thẩm Thính Đường chạy tới thì hai bên vừa lúc bước ra từ phòng họp.
Cha Thẩm thấy Thẩm Thính Đường thì hơi ngạc nhiên, sau khi hoàn hồn liền giới thiệu hai bên.
“Tạ tổng, đây là con gái tôi, Thẩm Thính Đường.”
“Đường Đường, đây là Tạ tổng, đối tác lần này của cha.”
Thẩm Thính Đường cười nhìn người đàn ông: “Chào Tạ tổng.”
Tạ Chi Hoài nhìn cô gái trước mặt, gương mặt nhỏ bằng bàn tay tinh xảo xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt hồ ly kia có thể hút hồn người khác.
Nốt ruồi son dưới mắt phải cực kỳ quyến rũ, tăng thêm vài phần yêu kiều.
Chiếc váy hai dây màu đỏ làm nổi bật làn da mịn màng, cả người đẹp đến kinh tâm động phách.
Nhưng Thẩm Thính Đường vừa mới đến thế giới này nên không biết. Thêm vào đó, trong ký ức, cô luôn được nuông chiều, cha mẹ cũng không nói về chuyện làm ăn.
Vì vậy, Thẩm Thính Đường lập tức bị đả kích. Chủ Thần vẫn lạnh lùng như ở Thiên Vực, trông như muốn đóng băng người khác thành tảng băng vậy.
Nhưng ngay sau đó, trong đầu cô vang lên một giọng nói.
[Độ hảo cảm +10, độ hảo cảm hiện tại là 10.]
[Ký chủ cố lên, công lược Chủ Thần, lật người làm chủ.]
Thẩm Thính Đường đang nghĩ ngợi thì cha Thẩm chuẩn bị đi tiễn Tạ Chi Hoài, cô liền đi theo tiễn cùng.
Thẩm Thính Đường nhìn người đàn ông cao ráo, chân dài, eo thon phía trước, rồi lại nhìn chiều cao một mét sáu lăm của mình.
Bỗng nhiên cô có chút chê bai chiều cao của mình.
[007, chiều cao thế giới sau có thể cao hơn một chút không?]
[Không được đâu ạ, ký chủ.]
[Vậy thôi vậy.]
Nói xong, cô còn tiếc nuối bĩu môi.
Tạ Chi Hoài vô tình liếc thấy Thẩm Thính Đường, khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên, ngón tay cái và ngón trỏ xoa nhẹ vào nhau.
Chậc, có hơi đáng yêu.
[Độ hảo cảm +10, độ hảo cảm hiện tại là 20.]
Nghe thấy tiếng thông báo trong đầu, Thẩm Thính Đường có chút nghi ngờ trong lòng, độ hảo cảm dễ tăng vậy sao?
Nhưng Chủ Thần cứ lạnh như băng, thật sự không nhìn ra được tại sao lại tăng độ hảo cảm.
Trợ lý Từ vô tình nhìn thấy tổng tài nhà mình, lập tức rùng mình một cái.
Trời ạ, sao Hỏa đụng Trái Đất rồi sao? Đáng sợ quá.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của trợ lý Từ, Tạ Chi Hoài lạnh nhạt liếc một cái đầy áp lực.
Sau đó anh tiếp tục đi, vừa đi vừa nói chuyện hợp tác với cha Thẩm nhưng thái độ đã tốt hơn nhiều.
Trong lòng cha Thẩm có chút nghi ngờ nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Đưa người đến cửa công ty, ông không tiễn nữa.
Trước khi Tạ Chi Hoài lên xe, Thẩm Thính Đường luôn cảm thấy người đó đã nhìn mình một cái.
[Độ hảo cảm +5, độ hảo cảm hiện tại là 25.]
Bước chân Thẩm Thính Đường khựng lại, đột nhiên cô có chút nghi ngờ tính xác thực của độ hảo cảm này.
Không phải là vì muốn khuyến khích mình hoàn thành nhiệm vụ mà cố tình khích lệ mình đấy chứ.
“Đường Đường, con đang nghĩ gì vậy?”
Giọng nói này lập tức kéo suy nghĩ của Thẩm Thính Đường trở về.
“Cha, con không nghĩ gì cả ạ.”
Nói xong, dường như nhớ ra điều gì, cô tiến lên khoác tay cha Thẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



