[Ting, đang truyền đến thế giới...]
[Ting, truyền đến thế giới thành công...]
Trong căn phòng tối tăm, từng vệt nắng xuyên qua rèm cửa, nhuộm cả căn phòng sang trọng một màu vàng cam.
Cô gái đang cuộn tròn trên chiếc giường rộng lớn mở mắt ra.
“007, đây là thế giới nhỏ sao?”
[Ký chủ, đúng vậy ạ. Bây giờ cô có muốn tiếp nhận ký ức không?]
“Có.”
[Ting, đang truyền ký ức...]
[Ting, truyền ký ức thành công...]
Đại tiểu thư nhà họ Thẩm, Thẩm Thính Đường, năm nay 20 tuổi, vừa nhảy lớp tốt nghiệp tiến sĩ.
Cha mẹ yêu thương nhau, Thẩm Thính Đường là đứa con duy nhất của họ.
Nhưng không may lúc sinh cô, Thẩm phu nhân lại sinh non nên cơ thể yếu ớt.
Chỉ cần hơi nhiễm lạnh là sẽ đổ bệnh vì vậy Thẩm Thính Đường rất ít khi ra ngoài.
[Ký chủ, đây là thân phận do Thiên Đạo tạo ra.]
Thẩm Thính Đường nằm thẳng ra giường, dang rộng tay chân thành hình chữ “đại” rồi nói trong lòng.
“Thế còn thông tin về mảnh vỡ của Chủ Thần Thiên Vực đâu?”
[Ting, đang truyền...]
[Ting, truyền thành công...]
Tạ Chi Hoài, người nắm quyền nhà họ Tạ ở thành phố Z, quản lý hơn một nửa sự phát triển kinh tế của thành phố Z.
Năm anh năm tuổi, trong một lần cha mẹ cãi nhau, mẹ anh vô tình va vào góc bàn và qua đời tại chỗ. Sau đó, cha anh vì hối hận và áy náy nên đã tự sát.
Anh đã tận mắt chứng kiến cái chết của hai người thân, từ đó tính tình thay đổi hẳn, trở nên nóng nảy và dễ nổi giận.
Lớn lên mới dần dần kiểm soát được cảm xúc. Năm mười sáu tuổi, anh tiếp quản công ty, mười tám tuổi đã đưa công ty lên một tầm cao mới.
Từ đó, tập đoàn Tạ thị ngày càng phát triển, sản nghiệp vươn ra nước ngoài và ngày càng lớn mạnh.
Nhưng một người xuất sắc như vậy lại không gần nữ sắc, cực kỳ ghét phụ nữ đến gần.
Trong một bữa tiệc, một tiểu thư nhà giàu nào đó chỉ vừa đến gần trong phạm vi một mét đã bị vệ sĩ “mời” ra xa ba mét.
Từ đó, không còn người phụ nữ nào dám bén mảng đến trước mặt Tạ Chi Hoài.
Sau khi tiếp nhận ký ức, Thẩm Thính Đường ngồi dậy, vươn vai một cái.
“Mảnh vỡ này cũng y như bản thể, hoàn toàn không gần nữ sắc.”
Nói xong, cô chán nản nằm sấp xuống giường: “Vậy thì làm sao mình công lược được đây.”
[Ký chủ yên tâm, với thuộc tính Cẩm Lý của cô, chắc chắn sẽ công lược thành công.]
Thẩm Thính Đường vốn là Cẩm Lý duy nhất trong Linh Trì của Thiên Vực, mà Chủ Thần Thiên Vực lại thích nhất là ngồi trong đình bên cạnh Linh Trì thưởng trà.
Thế nhưng đã bảy ngày Ngài không đến. Lúc này, 007 đến báo cho cô biết Chủ Thần đã bị vỡ thành nhiều mảnh vì một vài sự cố.
Nó muốn cô đến các thế giới nhỏ để thu thập mảnh vỡ của Chủ Thần và sinh con, như vậy có thể giúp cô thành thần và có được thần thể.
Thẩm Thính Đường không nói hai lời, lập tức đồng ý, thế là mới có chuyện vừa rồi.
Thẩm Thính Đường bò dậy khỏi giường, làm vệ sinh cá nhân theo ký ức rồi đi đến phòng ăn.
Cha Thẩm và mẹ Thẩm đã dùng bữa, thấy Thẩm Thính Đường đi xuống liền vẫy tay gọi cô lại.
“Đường Đường, con thấy trong người thế nào rồi? Còn khó chịu không?”
Theo thiết lập, lúc cô xuyên qua thì nguyên chủ đang bị sốt nên ngay từ đầu Thẩm Thính Đường đã cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Thẩm Thính Đường nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, không chút ngần ngại mà làm nũng: “Vẫn còn hơi khó chịu ạ.”
Mẹ Thẩm lập tức đi tới sờ trán Thẩm Thính Đường, vẫn còn hơi nóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



