Chử Dật nén đi vẻ u ám trên mặt, khẽ nhếch môi rồi ôn tồn nói: “Du Nhi là cô nương tốt nhất trên đời này, là do Cảnh Thời Khanh có mắt không tròng, không biết tốt xấu. Cũng may là muội đã sớm nhìn rõ bộ mặt thật của hắn. Vả lại, thành Trường An này thiếu gì trang nam tử tốt, sau này muội cứ từ từ mà chọn lựa.”
“Đúng, đúng, đúng, A Dật nói phải lắm.” Chử Minh Dương cất giọng sang sảng. “Nhân tiện nói luôn, cách đây không lâu, trong doanh trại của ta có mấy thiếu gia con nhà thế gia đến rèn luyện, Nhị thúc sẽ để mắt chọn lựa giúp con.”
“Phải đó, phải đó, Ngũ muội muội đừng khóc nữa.” Chử Dung cũng chen vào, ôm lấy tim mình rồi làm một động tác khoa trương: “Ngũ muội muội mà khóc một cái, là tim của Tam ca ca “rắc” một tiếng, vỡ tan thành hai mảnh luôn đó.”
Nỗi áy náy và khổ sở trong lòng Chử Du dần dần tan đi trong những lời khuyên nhủ của mọi người. Đặc biệt là khi thấy điệu bộ khoa chân múa tay của Chử Dung, nàng cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Cười rồi, cười rồi, Ngũ muội muội cười rồi, hê hê.” Chử Dung vỗ tay một cái, rồi nhìn quanh một vòng và tuyên bố: “Xem ra vẫn là ta hữu dụng nhất.”
Chử Dật lười biếng liếc nhìn hắn, đoạn quay mặt đi chỗ khác.
“Được rồi.” Thấy con gái đã ổn định lại cảm xúc, Chử Minh Hạc thở phào nhẹ nhõm. “Trời không còn sớm nữa, A Du về nghỉ ngơi trước đi, những chuyện khác cứ giao cho cha là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


